Phim xoay quanh Hùng, nhân viên bảo vệ làm việc tại trường THPT Cửu Long ở vùng ngoại ô TP.HCM đã tròn 8 năm. Giờ đây ở tuổi 34, anh sắp bước lên chức ba khi vợ anh, Lan, đang mang thai đứa con đầu lòng ở tuần 34, ngày sinh dự kiến chỉ còn vỏn vẹn 6 tuần nữa. Sáng nào Hùng cũng dậy từ tờ mờ sáng, rửa qua hộp cơm Lan chuẩn bị từ tối hôm trước, đạp xe 20 phút qua con đường đầy bụi mịn để tới trường, ghé quán bánh mì bà Tư gần cổng mua thêm ổ bánh mì thịt cho bữa trưa ca trực. Cuối tuần anh lại lấm lem sơn sửa cái phòng nhỏ trong căn nhà thuê thành phòng cho bé: tường sơn màu vàng nhạt theo ý Lan, góc phòng để sẵn cái nôi gỗ anh tự đóng từ mấy tấm ván thừa mua ở chợ trời, mỗi tối trước khi đi ngủ anh đều ghé qua phòng bé, thì thầm kể chuyện cho con nghe dù đứa trẻ còn chưa chào đời. Mọi chuyện bắt đầu đứt gãy từ cái đêm thứ Ba tuần trước, khi ca trực của Hùng kết thúc lúc 10 giờ tối. Anh ngồi chờ chuyến xe buýt cuối cùng ở trạm gần cổng trường, trời đêm quang mây, bỗng nhiên giữa bầu trời phía trên sân trường bóng đá bỗng rách ra một vệt sáng màu tím neon kỳ lạ, không tiếng sấm chớp, chỉ le lói đúng 3 giây rồi biến mất, để lại vệt khói mỏng tan trong không khí. Hùng dụi mắt, nghĩ mình làm ca đêm nhiều quá hoa mắt, chẳng để tâm thêm. Nhưng từ sáng hôm sau, những ảo giác bắt đầu ghé thăm, càng ngày càng rõ nét và đáng sợ. Lúc đầu chỉ là những hình bóng mờ ảo ở góc hành lang dài của trường: một cô bé mặc đồng phục cũ rích, vạt áo nhăn nhúm, đứng ở cuối hành lang rồi biến mất ngay khi anh quay đầu. Rồi đến đêm trực, anh nghe tiếng cào cốc nhẹ trên kính cửa chòi bảo vệ, mở cửa ra chỉ thấy gió thổi mấy tờ giấy rác lấp xấp. Có hôm đang ngồi ăn cơm trưa trong phòng giáo viên, anh ngửi thấy mùi tóc cháy khét lẹt, nhưng xung quanh chẳng có ai, cũng chẳng có lửa. Lâu dần, anh còn nhìn thấy khuôn mặt đầy vết bỏng của cô bé đó, nghe thấy tiếng em gái khóc văng vẳng trong phòng để đồ, thậm chí cảm thấy bàn tay lạnh ngắt chạm vào bụng Lan khi vợ anh đang ngủ cạnh. Gần tới ngày Lan sinh, những ký ức đau thương anh cố lấp giấu suốt 20 năm bỗng trỗi dậy dữ dội. Hùng từng kể với Lan rằng ba anh cũng từng là bảo vệ trường Cửu Long này, 20 năm trước, một đêm ba anh trực ca đêm thì phòng thí nghiệm trường bốc cháy, em gái anh 8 tuổi vì tò mò trốn ba vào xem thí nghiệm, bị kẹt trong đó. Ba anh chạy vào cứu, nhưng đám cháy quá lớn, cả hai đều không ra được. Người ta tìm thấy xác em gái anh sau đó, còn ba anh thì biến mất không dấu vết, ai cũng bảo ông ấy buồn quá bỏ nhà đi, chỉ có Hùng không tin. Năm ngoái anh sửa lại cái sàn gỗ cũ kỹ trong chòi bảo vệ, tìm được cuốn sổ tay nát bươm của ba, trang đầu có dòng chữ nguệch ngoạc bằng bút chì: "Ta là kẻ kế thừa gánh nặng này, nay nó truyền lại cho con." Những trang sau đầy những ghi chép rời rạc về vệt sáng tím anh vừa nhìn thấy, về những ảo giác ba anh từng gặp, và lời nhắn cuối cùng: "Đừng để nó nuốt chửng con, nhất là khi con có gia đình riêng." Giờ đây, khi Lan chỉ còn 10 ngày nữa là sinh, Hùng rơi vào trạng thái bất ổn hoàn toàn. Anh mất ngủ triền miên, đêm nằm cạnh vợ cứ giật mình la hét, có lần còn xô vợ ra khi Lan vô tình chạm vào cuốn sổ cũ của ba anh, rồi khóc lóc xin lỗi liên tục. Anh hiểu "con quỷ" mình phải đối mặt không phải hồn ma, không phải lời nguyền kỳ lạ, mà là sự tự trách cứ, là nỗi sợ hãi bấy lâu nay bị dồn nén: sợ mình sẽ giống ba, sợ mình sẽ thất bại với tư cách một người cha, sợ sự ám ảnh về cái chết của em gái, về sự biến mất của ba sẽ nuốt chửng anh, rồi tới lượt vợ con anh. Lan lo lắng muốn đưa anh đi khám tâm thần, nhưng Hùng kiên quyết từ chối, anh biết chỉ mình anh có thể đối mặt với thứ "con quái" trong chính mình đó. Kịch tính lên tới đỉnh điểm khi Lan vỡ ối sớm 2 tuần trước ngày dự sinh. Hùng cuống cuồng lái xe máy chở vợ đi bệnh viện trong đêm, giữa đường nhìn qua gương chiếu hậu thấy vệt sáng tím năm nào hiện ra, cô bé em gái anh ngồi ở ghế sau, cười hiền với anh. Anh suýt lạc tay lái đâm vào cây bên đường, hít một hơi thật sâu, quay đầu lại – không có ai cả. Anh bỗng chốc bừng tỉnh, nhận ra gánh nặng mà ba anh từng nhắc tới, thứ mà anh là kẻ kế thừa, không phải để anh gục ngã dưới nó, mà để anh thấu hiểu và buông bỏ. Anh dừng xe bên đường, nhắm mắt lại, thì thầm xin lỗi em gái, xin lỗi ba, rồi tự nhủ sẽ bảo vệ vợ con mình bằng mọi giá. Khi mở mắt ra, vệt sáng, hình bóng cô bé đều tan biến. Anh đưa Lan tới bệnh viện kịp thời, một bé trai khỏe mạnh chào đời, nặng 3,2 ký. Những ảo giác không còn ghé thăm Hùng từ đó, nhưng cuốn sổ cũ của ba anh vẫn được anh cất kỹ trong ngăn tủ, như lời nhắc nhở rằng anh đã vượt qua được gánh nặng của kẻ kế thừa, để trở thành người cha, người chồng mà anh luôn khao khát.