Bốn đứa chúng tôi – lũ sinh viên mới cầm bằng, áo cử nhân còn thơm mùi mực – lục đục leo lên chiếc Jeep cà tàng của thằng Dũng với ý định “quẩy” một đêm cuối. Chỉ là bữa lẩu nửa khuya bình thường trước khi mỗi đứa đứa về quê làm công chức, đứa bay sang Mỹ học cao học. Chẳng ai ngờ cái rẽ trái bất chợt để tránh con chó hoang lại dìm cả bọn xuống vực sâu của thứ kinh dị không tên. Con đường hai làn tưởng dẫn ra quốc lộ hóa thành mê cầu không đáy. Những thân cây ven đường vặn vẹo như xương sống quái thú, khí trời đặc quánh mùi máu khô. Trong khoang Jeep chật ních, tiếng thở gấp của Hiền hòa lẫn tiếng nức nở của Hoa khi màn đêm bỗng hiện ra nghìn vạn con mắt lưu ly – lạnh lẽo và tĩnh lặ như vũ trụ đang thẩm thấu vào da thịt. Thằng Dũng gào lên “Đạp ga thử đi mày!” nhưng kim đồng hồ vẫn dán chặt ở số 0 dù động cơ gào thét. Phong – thằng hay đọc Lovecraft – thì thầm điều gì về “Old Ones” giữa tiếng gõ lộp cộp từ nóc xe, mỗi nhịp đập dồn ý thức cả bọn vào góc chật nhất. Cảm giác như có thứ gì đang nuốt từng tế bào không khí trong xe, ép chúng tôi phải quyết định: mở cửa đón nhận thực tại méo mó ấy hay vật lộn đến kiệt máu để giữ lại chút “người” còn sót lại. Kết Thúc có lẽ đã bắt đầu từ khoảnh khắc bánh xe lỡ chạm vạch kẻ đường màu trắng đứt đoạn ấy – khi cả bọn không biết rằng mình đang vượt qua ranh giới của những giấc mơ tỉnh táo.