Khách sạn Tận Thế không còn là nơi nghỉ dưỡng ồn ào của loài người. Nó giờ đây là một thành phố nhỏ vắng, một bảo tàng sống về sự thanh bình và bị bỏ quên, nằm giữa khung cảnh một Trái Đất hậu nhân loại, tàn phá bởi một "sự lây nhiễm sinh học độc hại" đã khiến đất nước trở nên hoang tàn. Trong lòng ngôi biệt thự kiến trúc Habsburg này, một đội ngũ nhân viên robot duy nhất vẫn duy trì hoạt động. Họ là "sự tiếp nối" của khách sạn, những cỗ máy bảo dưỡng, vệ sinh, nấu ăn, và đón tiếp trong một thế giới tĩnh lặng đến kỳ lạ. Là người dẫn đầu, Yachiyo - con robot lễ tân với khuôn mặt phẳng nhưng có thể lộ ra những biểu cảm tinh tế qua ánh đèn mắt - vẫn thực hiện nghi thức đón tiếp hàng ngày tại quầy lobby, mặc dù không còn ai bước vào trong suốt nhiều tháng trời. Họ tồn tại trong một trạng thái chờ đợi vô tận, lập trình sẵn để phục vụ chủ nhân loài người và giữ ngôi nhà này trong tình trạng sẵn sàng, như một dấu hiệu của một hy vọng mong manh. Sự im lặng đột ngột bị phá vỡ bởi một vị khách đầu tiên: một du khách ngoài hành tinh với hình dạng kỳ lạ, vượt qua các lớp phòng thủ vẫn còn hoạt động. Đây là sự kiện không nằm trong bất kỳ scenario nào trong cơ sở dữ liệu của Yachiyo. Cô ấy và nhóm phải vật lộn với ngôn ngữ, nhu cầu và phong tục hoàn toàn xa lạ. Rồi đến một gia đình tanuki - những chú thỏ ăn củ từ một hệ mặt trời khác, có khả năng biến hình đầy bất ngờ. Việc phân bổ phòng cho một gia đình có thể thay đổi hình dạng vào bất kỳ lúc nào tạo ra một mớ hỗn độn hài hước và phức tạp trong hệ thống quản lý phòng của khách sạn. Mùa giải phát triển từ sự bỡ ngỡ ban đầu thành một quá trình thích nghi đầy tính sáng tạo. Robot học cách dịch các yêu cầu "nhiệt độ phòng ổn định" thành điều kiện sống đặc thù của từng chủng tộc, từ khí quyển giàu oxy sulfua đến nhu cầu ánh sáng cực tím. Có những khoảnh khắc màu mè: việc dọn phòng biến mất theo kiểu tanuki, một bữa ăn tối với nguyên liệu không thể nhận diện được, hay cuộc đối thoại căng thẳng khi Yachiyo cố gắng giải thích "khâu ví dụ" cho một sinh vật có đến ba cánh tay. Dưới lớp vui nhộn đó là một nỗi buồn sâu lắng. Các robot, với mọi giới hạn của mình, bắt đầu hình dung về một "công việc" mới: phục vụ không chỉ con người. Họ lưu giữ những ký ức về khách hàng cũ, những cuộc trò chuyện vô nghĩa với Yachiyo về thời tiết hay "sự hài lòng của thực khách", và cân nhắc liệu Trái Đất có còn là nhà của họ hay không. Mối quan hệ giữa nhân viên robot và khách alien dần phát triển, vượt qua rào cản kỹ thuật. Yachiyo có thể tìm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ với bà mẹ tanuki - cả hai đều là những "người giữ nhà", một cái gì đó mang tính bảo vệ và hy sinh. Robot bảo vệ có thể rèn luyện kỹ năng quan sát mới để đối phó với hiện tượng tanuki trẻ kỳ quặc. Mỗi vị khách, dù đến từ những vì sao nào, dần để lại một dấu ấn trong "lịch sử hoạt động" của khách sạn, biến nó từ một nơi chờ đợi vô nghĩa thành một điểm dừng chân có ý nghĩa. Qua màn cười và nước mắt lẫn lộn, Khách Sạn Tận Thế thực sự trở thành một điểm dừng chân cho du khách vũ trụ. Nó là nơi chứng kiến sự kết nối giữa những thực thể hoàn toàn khác biệt, giữa một khung cảnh tàn tạo và sự năng động của sự sống. Và trong cái chết của thế giới cũ, khách sạn này - và những cỗ máy vô hồn của nó - cuối cùng đã tìm thấy một cách để "sống", không phải vì một lời hứa về sự trở lại, mà vì những kỳ nghỉ mới, những câu chuyện mới, và một ý nghĩa mới cho sự tồn tại. Mọi thứ vẫn tiếp tục, chỉ là với một loại khách hàng hoàn toàn mới.