Khát Vọng Sân Băng như ngọn lửa chưa bao giờ tắt trong trái tim nàng. Năm tháng rời xa ánh đèn lấp lánh của sân băng, những bước nhảy cùng người bạn diễn cũ - mối tình đầu chôn sâu dưới lớp tuyết lạnh - vẫn bám riết lấy hồn cô, như vũ điệu dang dở chưa bao giờ trọn vẹn. Giờ đây, đôi chân cô lại lướt trên mặt băng trắng xóa, bên cạnh một gương mặt mới tràn đầy nhiệt huyết. Từng động tác uyển chuyển của chàng trai trẻ gợi cho cô ký ức về thuở ban đầu: đôi tay quen nhau trên tiếng nhạc Boléro, hơi thở gần đến mức chạm môi, những cái nắm tay lóng ngóng thầm trao nỗi nhớ. Nhưng giữa những cử chỉ đồng điệu với bạn diễn mới - người luôn cháy hết mình vì nghệ thuật - bóng hình ngày xưa chợt ập tới, căn vặn: liệu hai trái tim tan vỡ có còn cơ hội hòa làm nhịp trượt? Cô hít sâu cái lạnh buốt của sân tập mùa đông, ép ngực đau thắt vào gian nan. Lẽ ra, cô phải dồn hết tâm trí vào hiện tại, vào đôi bạn trượt đang ngày đêm mài giũa kỹ thuật cho giải đấu quan trọng. Nhưng mỗi lần đoạn nhạc quen chìm vào yên lặng, tiếng cười đùa của quá khứ lại ùa về. Đêm thức trắng, cô thấy hai hàng ghế khán giả vắng bóng anh - chàng trai từng thề sẽ là điểm tựa đời cô - giờ đứng xa lắc ngoài kia, đối diện cô bằng ánh mắt xa lạ. Chiếc HCV Olympic họ từng mơ ước giờ chỉ là mảnh kính vỡ, mỗi mảnh sắc đều cứa vào khát vọng sân băng ngày nào. Những lời thề non hẹn biển đã héo khô như cánh hoa ép trong cuốn sách cũ, vậy mà mỗi khi tấm huy chương mới ánh lên trên ngực bạn diễn trẻ, tim cô lại thổn thức một câu hỏi không lời: phải chăng duyên phận cũng như môn nghệ thuật này - ngã đau mấy cũng phải tự đứng dậy, để một mình lướt tiếp trên dòng băng mỏng manh?