Seoul, năm 2008. Chiếc xe buýt cũ kỹ lọc cọc chạy trên con đường về quê ngoại, bên ngoài mưa lâm thâm phủ kín làn đường nhựa đen. Eun-ho và Jeong-won, hai kẻ xa lạ, bất ngờ kết bạn vì một chiếc ghế trống duy nhất. Họ vừa trò chuyện được vài câu, vừa cố gắng giữ thăng bằng trên chiếc ghế đã mòn. Như hóa ra, trong tiếng ồn ào của động cơ và rì rầm mưa, họ nói về đủ thứ: về những cuốn sách cũ, về thành phố Seoul chật chội mà họ đang vật lộn mưu sinh, về viễn cảnh một ngày kia sẽ rời xa tất cả. Eun-ho, với đôi mắt luôn hơi mơ màng, thì thầm về ước muốn có một quán sách nhỏ ven đèo nơi chỉ còn tiếng gió và mây trôi. Jeong-won, cô gái luôn toát lên vẻ kiên cường, lại mơ về một căn studio nhỏ để vẽ nên những bản thiết kều đồ họa chất phác. Trong những phút giây như thế, giữa cả hai hình thành một sự đồng điệu kỳ lạ, một hòn đảo bình yên giữa đời thường bộn bề. Họ cùng nhau lang thang qua những con hẻm nhỏ, ăn những chiếc bánh rán mắng nóng hổi buổi tối, cùng ngồi trên bãi biển vắng nghe sóng vỗ. Những khoảnh khắc ấy như một liều thuốc tinh thần, chữa lành mọi mệt mỏi. Nhưng bản chất của sự sống ở Seoul lúc ấy, với những toan tính về tương lai và gánh nặng gia đình, dần xâm lấn. Jeong-won nhận được suất học bổng du học sang Mỹ, còn Eun-ho phải ở lại lo toan cho cửa hàng gia truyền. Những buổi tối còn nhau hàn huyển dần thay bằng những cuộc điện thoại vắng lặng, những tin nhắn trả lời sau vài ngày. Có những lời hứa sẽ kiên trì, nhưng thực tế cứ thế cuốn đi, để lại chỉ một mảnh ghép tan vỡ. Cuối cùng, họ không còn là "chúng ta" nữa. Họ trở thành hai luồng nước riêng biệt, chảy về hai đại dương khác nhau. Hơn một thập kỷ trôi qua. Trên chuyến bay từ Sydney về Incheon, Eun-ho ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ nhưng mắt thì ngắm nhìn khoảng không mờ ảo phía dưới. Người ngồi cạnh, một người phụ nữ trung niên với mái tóc ngắn gọn gàng, lặng lẽ lật từng trang tạp chí. Khi chiếc máy bay hơi rung lên vì áp suất, bàn tay của người phụ nữ va phải cuốn tạp chí rơi xuống chân Eun-ho. Khi cúi xuống nhặt, đôi mắt họ chạm nhau. Một thoáng ngây ngất. Tên cô ấy là Jeong-won. Không còn nụ cười rạng rỡ của ngày xưa, chỉ còn một sự mệt mỏi dù đã trưởng thành, trong ánh mắt. Hai người nói chuyện rất ít. Những câu hỏi về cuộc sống hiện tại đều nhẹ nhàng, như đang bối rối không biết nên mở lời về một quá khứ đã chôn chân. Họ nhắc đến Seoul, đến mưa năm 2008, đến chiếc xe buýt cũ. Jeong-won thì thầm rằng cô đã trở về Hàn Quốc được ba năm, chưa đi đâu xa. Eun-ho gật đầu, kể rằng quán sách vẫn chưa mở được, nhưng giờ đây anh mơ chỉ đơn giản là có một bức tường đủ lớn để treo những bức tranh do chính tay vẽ. Cả hai cùng cười, một nụ cười nhẹ bẫng, đầy nuối tiếc. "Thời đó," Jeong-won nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây nhỏ trôi lững lờ, "ta cứ nghĩ sẽ không bao giờ rời nhau. Tưởng như 'chúng ta' là một điều bất diệt." Eun-ho nhìn bàn tay mình, những đường gân nổi lên theo năm tháng. "Không còn chúng ta rồi," cậu nói, giọng khẽ đến mức chỉ mình cô ấy nghe thấy. "Nhưng có lẽ vẫn còn... một chút gì đó, ở tận cùng câu chuyện này." Chiếc máy bay tiếp đất ầm ầm, kéo họ trở về mặt đất. Họ cùng nhau đi qua cửa, lặng lẽ trong dòng người đông đúc. Không ai nói lời tạm biệt hay hứa sẽ gặp lại. Điều họ có, giống như ký ức trên chuyến bay, chỉ là sự xác nhận nhẹ nhàng rằng một chương đẹp đẽ nhất đã từng tồn tại, dù nay đã độc lập hoàn toàn. Họ bước đi theo hai hướng, mang theo trong mình một câu hỏi không lời: liệu có bao giờ "chúng ta" quay trở lại? Hay số phận chỉ cho phép họ gặp gỡ một lần duy nhất, để rồi thầm thì với thời gian rằng, một thời ta đã từng là "chúng ta"?