Trong một góc khuất nào đó của Berlin, nơi ánh sáng thành phố chẳng bao giờ chạm tới, Simon và Meret gầy dựng "Tổ" - chỗ trú thân cuối cùng sau chuỗi năm dài làm điệp viên ngủ quên. Căn phòng nhỏ lổn nhổn thiết bị gián điệp cũ kỹ, bám đầy mùi cà phê đắng và nỗi ám ảnh không tên. Hai vợ chồng sống như bóng ma, ngày đêm canh chừng thứ hòa bình mong manh họ đánh đổi bằng cả tuổi trẻ. Rồi cái đêm mưa như trút nước ấy, tiếng báo động rú lên chói tai. Mối đe dọa họ tưởng đã chôn vùi dưới hầm mộ Chiến tranh Lạnh bỗng sống dậy. Chưa kịp thu xếp vài thứ tối thiểu, Simon đã kéo Meret lao vào mạng lưới hầm ngầm âm ẩm mốc. Không quen cái cảm giác chạy trốn, đôi bàn tay từng khiến cả châu Âu run sợ giờ run bần bật khi cài then khóa rỉ sét. Kẻ săn đuổi đến từ mọi ngóc ngách cuộc đời họ: lũ sát thủ khát máu nhận lệnh từ Moscow, đồng nghiệp cũ ở BND với ánh mắt dè chừng, cả người tình Đức năm xưa của Meret - gã đàn ông sẵn sàng đốt cả thành phố để tìm cô. Lang thang giữa Berlin cuồng nộ, đôi vợ chồng nhận ra cái giá của việc sống sót trong thế giới ngầm: mỗi người họ từng giúp đỡ, từng phản bội, giờ đều chĩa súng vào gáy họ. Đêm thứ bảy trốn trong kho chứa tàu điện bỏ hoang, Meret chợt cười khô khốc khi ngó xuống chiếc nhẫn cưới lem luốc bùn đất. Cuộc hôn nhân chưa bao giờ là ưu tiên của hai kẻ mải mê giữ mạng sống. Những tiếng thì thào trong bóng tối giờ đầy nghi kỵ: "Anh có chắc mình không giấu em điều gì?" - giọng Meret lạnh hơn tiết trời tháng Giêng. Simon nén thở dài, biết rõ chuyện còn tệ hơn cô tưởng: hóa thạch sống từ quá khứ không chỉ đuổi theo họ - nó đang ngồi ngay trong tim anh.