Trước khi những người hàng xóm mới hiện ra, khu phố của Ray Peterson cứ như một bản nhạc đều đều, chỉ có âm thanh của máy cắt cỏ vào cuối tuần, tiếng chim hót buổi sáng và tiếng cười nói vui vẻ từ các bữa tiệc đồng nghiệp. Cuộc sống của Ray là một thế giới hoàn hảo được đóng khung trong những chai bia lạnh, những trang báo thể thao được gấp gọn và những trận bóng đá truyền hình rực rỡ. Anh là một kiểu người của sự ổn định, thích cái gì đó có thể dự đoán trước, nơi mà những mối quan hệ xóm giềng đơn giản là một cái wave vẫy tay, và những bữa barbecue cuối tuần là mọi thứ. Rồi thì ngôi nhà cũ ở cuối đường, căn nhà mà trước đây sống một cụ ông già hiền lành, đột nhiên có người mới chuyển đến. Không có xe van chuyển đồ, không có dây chuyền chuyển đồ nào rộn rã. Chỉ là vài chiếc vali nhỏ được chất lên một chiếc xe sang trọng, lặng lẽ như một bóng ma, trước khi biến mất vào trong nhà. Cầu cửa sau đó đã đóng im ỉm, như thể căn nhà đang ngủ một giấc ngủ sâu. Rồi thì những điều kỳ quái bắt đầu xảy ra. Ánh đèn trong nhà chỉ bật vào những giờ lẻ, những bóng người di chuyển sau những tấm rèm dày cộp không phải lúc nào cũng có. Có tiếng động cơ xe hơi ô tô nổ máy lúc nửa đêm, rồi tắt ngay lập tức. Một lần, bà Harris ở số 8 thấy một người đàn ông cao lớn, mặc áo khoác dù trời không mưa, đang quét lá trong sân – nhưng không mộtchiếc lá nào bị rơi. Và luôn có mùi hương khó tả, một sự pha trộn giữa thuốc lá đắt tiền và một thứ gì đó gợi nhớ đến xi măng ướt, phả ra từ khe cửa. Sự tò mò, ban đầu như một cái gãi nhẹ, nhanh chóng biến thành một cơn ngứa ngáy khắp cả khu phố. Mrs. Schumer bắt đầu kiểm tra thùng thư của người lạ, trong khi Frank, cựu sĩ quan cảnh sát, lấy chiếc ống dò tìm xung quanh nhà. Cuộc sống bình yên của Ray bị đảo lộn. Những buổi xem bóng đá bị ngắt quãng bởi những cuộc họp mặt kín trong garage nhà anh, với những cái nhìn lo lắng và những lời thì thầm về "cái nhà ở cuối đường". Họ gọi nó là "Khu Phố Kỳ Quái" trong các cuộc trò chuyện, một cái tên vừa đùa vừa sợ hãi. Ray chỉ muốn được yên. Anh thích sự ổn định, thích thứ mình có thể nắm bắt. Việc lần theo dấu vết của một người hàng xóm mới, chụp ảnh ăn vụng qua rèm, ghi âm những tiếng động lạ – tất cả đều đi ngược lại với bản chất cách mạng của anh. Nhưng sự sợ hãi, cái lo âu bị nhiễm bởi những giai thoại của Frank và sự tò mò thích khám phá vốn có trong mỗi người đàn ông, lại cứ thôi thúc. Anh bị cuốn vào, với lý do trơn tru như "chỉ nhìn thử qua" hoặc "để chắc chắn mọi người an toàn". Thế là Ray, người đàn ông chỉ muốn một kỳ nghỉ đơn giản, bắt đầu dính vào một vụ điều tra chui rút thời gian, với những cuộc thảo luận bí mật sau những bụi cây, việc ghi chép lại lịch trình đèn trong nhà hàng xóm, và cảm giác bất an cứ thấy phát triển mỗi khi trời tối. Anh không còn thấy bóng đá trên TV vui vẻ nữa, mà ánh mắt cứ lướt ra cửa sổ hướng về phía ngôi nhà kia, nơi mọi thứ dường như không đúng như bình thường. Khu phố của anh, nơi từng tẻ nhạt, giờ đây trở thành một sân khấu của những sự kiện khó giải thích, và Ray, dù không muốn, đã trở thành một diễn viên không lương trong vở kịch này, chỉ mong sao mọi thứ sớm trở lại bình thường để anh có thể uống bia và xem bóng đá trong yên bình.