Khi mắt mở ra, không khí lạnh buốt xộc thẳng vào phổi khiến Yuki choàng tỉnh hẳn. Cô giật mình ngồi bật dậy, hai tay siết chặt mép nệm nhung – thứ vải mềm mại xa lạ dưới ngón tay chai sạn. Chiếc váy hầu gái màu đen bóng chật cứng, cổ áo ren cọ vào da thịt ngứa ran. Mùi gỗ mun nồng đặc từ đồ nội thất xa hoa xông lên mũi, nhưng không che được vị tanh của mồ hôi lạnh trên người. Hành lang tĩnh mịch sau cánh cửa buồng khuê dài bất tận, tiếng bước chân Yuki vang lên lạo xạo trên thảm đỏ như tiếng thì thầm cảnh báo. Từng bức chân dung treo dọc tường nhìn cô bằng đôi mắt vẽ tĩnh vật, ánh nến trong đèn chùm pha lê rung rinh hắt bóng quái dị. Cô men theo mùi bơ sữa ngọt lợm – thứ mùi xa xỉ gợi nhớ những tiệm bánh ngoài phố – để tới cửa phòng ăn bằng gỗ sồi nặng trịch. Năm bóng người đứng im như tượng sáp trong ánh sáng mờ ảo. Áo choàng hầu gái giống hệt Yuki bọc lấy những thân hình gầy gò hay vạm vỡ, khuôn mặt nào cũng tái nhợt dưới lớp trang điểm công nghiệp. Một gã đàn ông mắt thâm quầng cắn móng tay đến rớm máu. Cô gái tóc ngắn run rẩy ôm khửu tay. Tiếng thở dốc của người béo phì vang lên rõ mồn một trong căn phòng tĩnh lặng như mộ chí. Chuông đồng hồ quả lắc vang lên đúng sáu tiếng. Một giọng nói kim loại vỡ vụn phát ra từ loa ẩn: "Chào mừng đến Kiếm Cơm Bằng Trò Chơi Sinh Tử. Luật chơi rất đơn giản – sống sót trước 6h sáng, hoặc làm thức ăn cho kẻ khác." Chiếc khay bạc đặt giữa bàn ăn lật mở, lưỡi dao mổ lấp lánh dưới ánh đèn. Yuki cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Trong mớ hỗn độn này, một suy nghĩ lóe lên: Chính thức không còn đường lui.