Kiếm Lai (Phần 2) Thế giới mênh mông, vạn vật dị thường ẩn chứa trong từng hơi thở, từ đỉnh núi Ngân Hà cao vời vợi đến vực sâu khởi nguồn địa ngục. Trần Bình An bước đi như ngọn lửa băng qua đêm tối, không một lời khoe khoang, không một phút nao núng. Một thanh kiếm duy nhất nằm chắc trong tay kẻ ấy, đủ để khiến trời đất nghiêng mình. Kiếm phong chém ngang — núi cao nghìn trượng rạn vỡ từ đỉnh tới chân, đá cuội gào thét thành mưa bụi. Mũi kiếm vạch ngang — biển cả cuồn cuộn dữ dội chia đôi như tấm lụa lớn, cá tôm kinh hồn trốn về vực tối. Yêu ma trăm năm ẩn thân rừng sâu, thử dám ngước mắt nhìn ánh kiếm quang? Gậy pháp thần tiên mấy kiếp tu hành, thống khổ nhận ra mình chỉ là hạt bụi trước uy lực hừng hực của Kiếm Lai (Phần 2). Từ sông lớn đứt đoạn bởi một đường gươm, đến thành trì kiên cố vỡ tan thành cát bụi — những gì Trần Bình An đi qua, tựa như lưỡi hái mùa thu quét ngang vạn vật. Hắn chẳng cần niệm chú, không bận bùa phép, chỉ dựa vào khí thế của một kiếm mà mở trời, dựng đất, để hồng trần rung chuyển. Ai dám thách thức? Bão lửa, sấm sét, ma vương đầy mình xương trắng — tất cả chìm trong hỏa diễm bắn ra từ nhát chém điên cuồng của kiếm này. Kẻ địch không gọi tên hắn, chỉ dám thì thầm ba chữ "Kiếm Lai (Phần 2)" với vẻ mặt tái nhợt. Bởi nghe đến kiếm là thấy mạng sống mình treo đầu lưỡi đao, chỉ chờ một tia chớp bùng lên là tan thành hư vô.