Nines chưa từng nghĩ đời mình sẽ có ngày phải đứng sau quầy tính tiền, chứ chưa nói đến làm cái trò mà cả xóm người Tây Ban Nha ở Valladolid bảo là "điên rồ". Cô vốn là bà nội trợ truyền thống nhất vùng Castile y León: tóc búi gọn sau gáy, tạp dề hoa luôn buộc chặt ngang bụng, mỗi sáng 6 giờ dậy nấu nồi cocido đặc quánh cho chồng Paco và hai đứa con, suốt 15 năm chỉ giúp ông xếp báo chí lên kệ khi rảnh, chưa từng đụng đến một tờ giấy tờ kinh doanh nào của gia đình. Tiệm tạp hóa Papelería Paco trên phố Calle de Santiago vốn là cơ nghiệp cả đời Paco gây dựng, bán báo, vở, bút, mấy thứ lặt vặt cho sinh viên đại học Valladolid gần đấy. Mọi chuyện đổ đống vào cái đêm mưa tháng 10 năm 1985, Paco bị xe tải đâm khi đang đóng cửa tiệm, nằm viện hôn mê sâu, bác sĩ bảo có khi tháng trời cũng chưa tỉnh. Hóa đơn viện phí dày cộm, tiệm đóng cửa một tuần thì khách quen quay lưng, chủ nhà đòi đuổi cửa nếu không đóng đủ 3 tháng tiền thuê, Nines ôm hồ sơ của chồng lật đi lật lại, thấy lá thư từ nhà phân phối băng đĩa ở Madrid gửi từ nửa năm trước: họ từng đề nghị Paco nhập băng video người lớn, ông lắc đầu bỏ qua, bảo "Valladolid thành phố bảo thủ thế này, bán cái này là chuốc họa vào thân". Mấy đêm Nines thức trắng canh chồng trong bệnh viện, nghe tiếng máy thở kêu lách cách, đếm từng đồng peseta còn sót lại trong lọ sứ ở bếp, cô nhận ra mình chẳng còn lựa chọn nào khác. Bà mẹ chồng gọi điện mắng cô "vứt bỏ danh dự gia đình", linh mục nhà thờ San Benito bên kia đường để lại mấy tờ rơi cảnh báo tội lỗi, hàng xóm xì xào sau lưng, nhưng cô vẫn cắn răng làm cái cách Kinh Doanh Táo Bạo mà ai cũng bảo là tự sỉ nhục: bán sạch toàn bộ vở bút lấy tiền nhập lô băng video người lớn đầu tiên, sơn lại mặt tiền tiệm màu xanh đậm, kéo rèm kín cửa sổ để khách khỏi bị người quen nhìn thấy khi bước vào. Ban đầu cô run lẩy bẩy mỗi khi đưa băng cho khách, mặt đỏ ửng đến tận gáy, có ông khách là bác xe tải quen của Paco bước vào, cô suýt đổ cả kệ đĩa. Nhưng chỉ sau hai tuần, tin đồn về tiệm băng đĩa người lớn đầu tiên ở Valladolid lan đi như lửa cháy: sinh viên đại học lén lút ghé vào giờ tối, mấy anh tài xế chạy tuyến cao tốc dừng lại nghỉ chân cũng tạt vào, có cả mấy bà nội trợ cũng tranh thủ lúc đi chợ ghé hỏi mua băng "cho chồng xem cho đỡ buồn". Cuối tháng đầu tiên mở lại tiệm, cô đếm tiền đủ đóng nốt 6 tháng tiền nhà, trả trước viện phí cho Paco ba tháng, về nhà nấu bữa tối cho con, vẫn mặc tạp dề hoa, chẳng ai nghĩ cô là bà chủ của cái tiệm mà cả thành phố đang bàn tán. Kinh Doanh Táo Bạo của Nines chẳng xuất phát từ tham vọng hay ham muốn nổi tiếng, cô chẳng muốn làm cái gì to tát, chỉ muốn giữ cho cái tiệm nhỏ, cho người chồng đang nằm hôn mê, cho hai đứa con nhỏ không phải rời khỏi ngôi nhà mình đã gắn bó cả đời. Có lần Paco bất ngờ tỉnh lại chưa đầy nửa giờ, cô cầm tay ông kể chuyện tiệm, ông chỉ gật đầu thật nhẹ, khóe mắt ướt đẫm, rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu. Mấy tháng sau, tiệm Video Nines vẫn mở cửa mỗi sáng, rèm vẫn kéo kín, mùi lavender cô treo ở quầy vẫn trộn lẫn với mùi nhựa vỏ băng mới, mọi thứ vẫn cứ điềm tĩnh như thế, giữa những lời bàn tán chưa bao giờ dứt của cả thành phố Valladolid.