Làm Cha Mẹ (Phần 1) Chủ nhật nào đại gia đình Braverman cũng tụ họp ở nhà ông bà Zeek và Camille, cái kiểu ồn ã đến mức hàng xóm phải đóng cửa sổ. Bàn ăn dài chất đầy đồ ăn: món hầm của Camille luôn để lửa nhỏ trên bếp, Sarah con gái cả thường quên mang món salad cô hứa, Crosby cậu út thì cứ cầm lon bia đi quanh nhà chọc ghẹo cháu chắt, còn Julia và chồng Joel luôn mang theo cuốn sổ ghi chép lịch trình tuần để sắp xếp ai đón con ai đưa con. Bốn người con của Zeek - Camille mỗi đứa một tính, nhưng cứ gặp nhau là lại cãi nhau chuyện vớ vẩn: Adam anh cả trách Sarah để con gái Haddie chơi điện tử quá giờ, Sarah phản pháo Adam làm việc quá sức không quan tâm vợ con, Crosby thì cười khẩy mấy người có gia đình "vỡ mồm" vì chuyện con cái. Dù cãi nhau thế nào, cái nhà đó vẫn luôn đầy tiếng cười, cho đến ngày Max - con trai lớn của Adam và Kristina - được bác sĩ chẩn đoán mắc Hội chứng Asperger. Max năm ấy mới 8 tuổi, từ bé đã là đứa trẻ ít nói, không thích ôm ấp, chỉ ngồi hàng giờ xếp các đoàn tàu đồ chơi theo đúng thứ tự màu sắc, từ đỏ sang cam rồi vàng, ai dời một chiếc là cậu nổi đóa lên, mặt đỏ bừng, đấm chân xuống sàn. Kristina mẹ cậu đã để ý mấy dấu hiệu này từ lâu: Max chỉ ăn đồ màu be, lẫn chút rau xanh là nôn ngay lập tức; đi siêu thị mà rẽ nhầm lối kệ ngũ cốc bị dời chỗ là cậu đứng khóc giữa siêu thị, Adam phải bế cậu ra xe vỗ về hàng tiếng đồng hồ. Adam vốn là người hay coi nhẹ mọi chuyện, luôn bảo "Con trai tôi chỉ hơi hướng nội thôi, giống hồi nhỏ tôi đây mà", cho đến khi cô giáo của Max gọi điện bảo "Max không thể hòa nhập với các bạn, cậu ấy cứ đứng góc lớp đọc sách về tàu hỏa, ai hỏi thì chỉ trả lời một từ". Ngày đi lấy kết quả, Kristina ngồi trong phòng chờ bác sĩ, mắt dán chặt vào bể cá cảnh, Max bên cạnh cứ chỉ vào từng con cá nói tên loài, giọng đều đều không chút cảm xúc. Bác sĩ nói xong cụm từ "Hội chứng Asperger", phòng nghe như tĩnh lặng hẳn, chỉ còn tiếng thở dài của Kristina, Adam xoa bóp trán mãi không nói gì. Lên xe về, Max ngồi ghế sau hát nghêu ngao bài hát về Thomas tàu hỏa, không biết cha mẹ vừa nghe tin gì, Kristina dựa ghế phụ ngồi khóc nức nở, Adam lái xe mà tay run bần bật. Tin này lan ra cả đại gia đình, không ai còn cãi nhau chuyện vớ vẩn nữa. Zeek ông nội vốn là cựu binh lạnh lùng, trước giờ không biết nói chuyện mềm mỏng với trẻ con, cầm găng tay bóng chày đến tặng Max, Max chỉ cầm lật qua lật lại xem đường may, không chịu đeo, Zeek đứng đó bất lực, lần đầu tiên trong đời thấy mình không biết phải làm cha, làm ông nội thế nào. Camille bà nội nhanh chóng sắp xếp lại lịch đưa đón cháu, mỗi tuần dành hai buổi đưa Max đi trị liệu ngôn ngữ, để Kristina có thời gian nghỉ ngơi. Sarah con gái cả trước giờ cứ mải mê chuyện tình cảm, kiếm việc làm, giờ mang con gái Haddie đến chơi với Max, Haddie kiên nhẫn ngồi nghe Max nói về tàu hỏa 2 tiếng đồng hồ không chán, Sarah mới nhận ra mình đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc của con cái vì lo chuyện vặt. Crosby cậu út vốn hay đùa cợt, nghe Asperger xong bảo "Chẳng qua là nó hơi mọt sách thôi mà", cho đến buổi tiệc nướng gia đình, âm thanh loa đài lớn khiến Max co giật xuống đất, Crosby lập tức tắt loa, ngồi bệt xuống sàn bên cạnh Max đợi cậu bình tĩnh lại, không còn lời nói đùa nào nữa. Julia và Joel thì cuồng nhiệt tìm kiếm các chương trình can thiệp sớm, Julia làm cả bảng excel liệt kê từng loại trị liệu, từng bác sĩ, gửi cho Adam đến mức Kristina stress không chịu nổi. Joel phải nhẹ nhàng bảo vợ "Họ cần thời gian để chấp nhận, không cần em sắp xếp hết mọi thứ đâu", Julia lúc đó mới hiểu, làm cha mẹ không phải là sửa hết mọi lỗi cho con, mà là học cách đồng hành cùng con theo cách con cần. Cả đại gia đình Braverman, vốn quen với sự ồn ã, hỗn loạn nhưng dễ dàng, giờ phải học cách bước chậm lại, học cách lắng nghe những điều Max không nói ra, học cách yêu một đứa trẻ không giống những đứa trẻ khác. Hội chứng Asperger của Max không chỉ thay đổi Adam và Kristina, mà thay đổi cách mỗi thành viên trong gia đình hiểu về chuyện làm cha mẹ, làm ông bà, làm cô chú, làm anh chị họ.