Tiếp nối những ghi chép trong loạt bài Làm Cha Mẹ (Phần 2), tôi nhận ra vài tháng trở lại đây, bầu không khí trong nhà và xung quanh chúng tôi đã thay đổi hoàn toàn so với cái chuỗi ngày bấn loạn của năm ngoái. Điều rõ rệt nhất là cách mọi người học dần thói quen thích nghi với Max – cậu con trai 5 tuổi của tôi vốn mắc chứng tăng động giảm chú ý, trước đây cứ đặt chân đến đâu là đồ đạc vỡ tanh bành, tiếng hét ré không kiểm soát của bé khiến không ít hàng xóm từng nhắn tin phàn nàn, thậm chí có người còn gõ cửa nhắc nhở thẳng thừng. Nhưng giờ thì khác hẳn: bác giúp việc Hạnh, người từng nhăn nhó mỗi lần Max leo trèo lên kệ tủ, giờ giữ sẵn một gói bánh gấu nhỏ trong ngăn kéo bếp, cứ thấy bé bắt đầu đập chân đập tay là đưa bánh dỗ dành, còn kiên nhẫn dạy bé cách xếp đồ chơi ngăn nắp thay vì quát mắng om sòm. Thầy giáo chủ nhiệm lớp lá của Max, thầy Tuấn, hồi đầu năm còn tỏ ý lo ngại bé không theo kịp chương trình chung, giờ mỗi tuần đều gửi kèm một đoạn video Max tập xếp hình, tô màu kèm dòng tin nhắn ngắn: "Hôm nay Max ngồi yên tập tô 15 phút, tiến bộ lắm ạ". Ngay cả bà nội vốn kỹ tính, xưa cứ trách tôi nuông chiều con, hôm rồi còn tự tay may cho Max một cái túi đựng đồ chơi bằng vải bố, thêu tên bé ở góc, dặn dò: "Để cháu đi đâu cũng có đồ chơi quen thuộc, đỡ bấn loạn khi xa nhà". Hàng xóm nhà bên, chị Lan, hồi trước cứ thấy Max chạy nhảy hét lên ở sân là gõ cửa nhắc, giờ còn mua tặng bé một chiếc vòng tay nhựa sáng màu, bảo: "Đeo cái này lúc chơi, chị nhìn thấy là biết cháu đang vui, không ai trách đâu". Còn riêng chuyện tình cảm giữa hai vợ chồng, cùng vai trò làm cha mẹ của chúng tôi, cũng bắt đầu ổn định hơn hẳn so với thời điểm căng thẳng nhất. Mấy tháng trước, tôi và chồng suýt nộp đơn ly hôn vì tranh cãi kịch liệt: tôi trách ảnh vô tâm, mỗi tối về nhà chỉ dán mắt vào điện thoại, không quan tâm con cái; ảnh lại bảo tôi quá bao bọc, ép con ngồi yên học hành trong khi sức bé không chịu được, rồi còn cãi nhau chuyện ai là người phải nghỉ việc ở nhà chăm con. Nhưng khi cả hai ngồi lại, thừa nhận mình đã quá mệt mỏi, chỉ lo cho con mà quên mất cảm xúc của đối phương, mọi thứ dần vào guồng. Chồng tôi đã bỏ được thói quen lướt mạng suốt tối, thay vào đó tranh thủ cùng tôi tắm cho Max, đọc truyện điệu kịch cho con nghe trước khi ngủ – có hôm Max chọn đọc cùng cuốn đó cả 30 lần, ảnh cũng không nản, chỉ cười bảo: "Thôi, con thích thì đọc, ba nhớ hết lời rồi". Còn tôi, học cách không ôm hết trách nhiệm vào người, khi mệt quá thì đẩy chồng đưa con đi công viên chơi, tự đi làm nail, đi cafe với bạn bè lấy lại tinh thần. Chúng tôi cũng thống nhất được phương pháp giáo dục: Max làm sai thì nhắc nhở nhẹ nhàng, không quát tháo; làm đúng thì khen ngợi ngay lập tức, không ép con ngồi yên hàng giờ nếu con không chịu được. Cả hai không còn tranh cãi vô bổ, mỗi người đều rõ phần việc của mình, vai trò cha mẹ từ chỗ lơ mơ, hay đổ lỗi cho nhau, giờ đã vững vàng, ổn định hẳn. Giờ mỗi sáng đưa Max đi học, tôi đứng nhìn thầy Tuấn dắt bé vào lớp, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn. Có lẽ, làm cha mẹ đâu phải là cuộc chạy đua để con ngoan ngoãn đúng chuẩn, mà là cả nhà cùng học cách thích nghi, cùng lớn lên cùng con nhỉ?