Nhắc đến Sài Gòn những năm đầu của thế kỷ trước, người ta không chỉ nhớ đến những con phố nhựa mới trải hay những góc đèn dầu leo lét, mà còn rùng mình khi kể về một dinh cơ tráng lệ nằm khuất sau rặng cây cổ thụ. Chuyện kể rằng, trong căn dinh thự bề thế ấy, cô con gái út của một gia tộc phú hộ giàu có bậc nhất vùng đã vấp phải một cái kết ứa máu. Nàng mới mười tám tuổi, xuân sắc đương độ, nhưng sự sống lại tắt lịm chỉ trong một đêm bão dông tạt ngang. Sáng hôm sau, người ta tìm thấy thi thể nàng nằm gục dưới tầng trệt, tư thế vặn vẹo kỳ quặc. Bằng tiền bạc và quyền thế, gia tộc đã nhanh chóng bịt miệng giới chức trách, khép lại vụ việc chỉ bằng hai chữ "tai nạn" – nàng lỡ chân trượt cầu thang gỗ mà ngã mất mạng. Thế nhưng, giấy không gói được lửa. Dù bản tin chính thức viết gì, đám gia nhân và người làm vườn đều rỉ tai nhau về những tình tiết vô cùng quỷ quyệt xảy ra ngay tại Lầu Chú Hỏa. Cái chết của nàng chưa bao giờ thực sự khép lại. Vài năm ngay sau đám tang vội vã ấy, những lời xì xầm bắt đầu lan ra ngoài khuôn viên dinh thự. Kỳ lạ thay, hễ hễ trời trở gió hay những đêm trăng khuya vắng lặng, những gã phu xe muộn giờ hay những người đi đường tạt ngang khu vực này đều bất giác rùng mình. Họ nghe rõ ràng tiếng khóc nức nở, bi thương tỉ tê chìm nổi trong gió. Ngước mắt nhìn lên tầng hai, ngay ô cửa sổ gỗ cũ kỹ đã đóng bít bùng đầy rêu phong, người ta luôn thấy một bóng hình liêu xiêu. Đó là một người phụ nữ khoác bộ áo mền trắng toát, tóc rũ rượi, lặng lẽ tựa thành cửa sổ mà đưa tay vỗ về, rơi nước mắt. Về sau, gia tộc suy bại, bỏ hoang dinh cơ dọn đi nơi khác, nhưng bóng trắng ở ô cửa sổ cũ vẫn bám trụ, trở thành một giai thoại ám ảnh không ai dám nhắc đến giữa đêm hôm. Nó như một lời tố cáo câm lặng rằng: cái chết năm xưa, tuyệt đối không chỉ là một tai nạn đơn thuần.