Ánh nắng vàng rực rỡ trải dài trên bãi cát trắng Hawaii, nơi Lucy cùng nhóm bạn thân rời xa thành phố náo nhiệt để tận hưởng kỳ nghỉ hè tại biệt thự ven biển của gia đình cô. Tiếng sóng vỗ và hương hoa dại thoang thoảng tạo nên khung cảnh thiên đường - nếu không có bóng đen bất ngờ ập xuống. Ben, chú tinh tinh đồng hành cùng Lucy từ thuở cô còn là đứa trẻ tập đi, đột nhiên bỏ ăn sau khi trở về từ khu rừng phiá sau nhà. Vết cắn sâu hoắm trên vai, rỉ máu đen kịt, tiết lộ cuộc chạm trán với loài dơi quỷ - kẻ mang mầm bệnh dại chết người. Hành trình từ bạn thành thù Những ngày đầu, Lucy cố gắng chăm sóc vết thương cho Ben bằng tất cả tình thương dành cho thành viên gia đình đặc biệt này. Cô nhớ như in những chiều nắng tắt, Ben khẽ chải bộ lông rối bù cho cô bằng đôi tay Linh Trưởng khéo léo. Nhưng virus dại xâm chiếm cơ thể chú tinh tinh nhanh hơn bất kỳ dự tính nào. Từng dấu hiệu nhỏ báo động: tiếng gầm gừ vô cớ trong đêm, đôi mắt đục ngầu nhìn xuyến qua người thân, đến cơn điên cuồng phá nát phòng khách lúc rạng sáng. Chiếc ghế sofa bị xé toạc thành từng mảnh như lời cảnh báo cuối cùng - con vật họ yêu quý đã biến thành cỗ máy giết chóc. Trò chơi sinh tồn trong lồng kính Khi Ben khóa trái cửa phòng ngủ từ bên ngoài, nhóm bạn nhận ra mình đang bị săn đuổi bởi kẻ thù nguy hiểm bậc nhất: một Linh Trưởng trưởng thành nặng 70kg với bộ hàm có thể nghiền nát xương người chỉ bằng một cú đớp. Sarah, cô bạn cùng phòng của Lucy, suýt mất mảng da cổ khi vội vàng trốn xuống tầng hầm. Cả nhóm buộc phải dùng những vật dụng thô sơ - chiếc đèn bàn bằng đồng, dao phơi bơ trên bếp, thậm chí cả khung tranh gỗ - để chống cự. Giữa những đợt tấn công điên loạn, đôi lúc Ben dừng lại, ánh mắt thoáng chút nhận biết khi nghe giọng Lucy run rẩy gọi tên, nhưng ngay lập tức bị cơn co giật dữ dội xóa sạch ý thức. Giây phút lựa chọn đẫm nước mắt Trong căn phòng kho đầy đồ cũ - nơi trú ẩn cuối cùng còn lại - Lucy ôm khư khư chiếc vòng cổ bằng vỏ ốc Ben tự tạo tặng cô năm 13 tuổi. Tiếng gõ cửa dồn dập từ phía sau khiến cả nhóm nghẹt thở. Khi cánh cửa gỗ bắt đầu long bản lề, cô hiểu rằng thứ duy nhất ngăn cách họ và cái chết chỉ còn là lớp gỗ mục. Giữa tiếng thét gào của bạn bè và tiếng rú rợn người của sinh vật từng là Ben, tay Lucy siết chặt cây dao phát quang rỉ sét. Một khoảnh khắc đau đớn nhất đời cô - đâm lưỡi dao vào tim con vật mà cả gia đình từng coi như máu thịt, hay để mặc bạn mình bị xé xác bởi chính sinh vật đáng thương đang mất kiểm soát ấy? Cơn bão bên ngoài ập tới cuốn đi tiếng nấc nghẹn của Lucy khi cô hét vang: "BEN, MÌNH XIN LỖI!" - lưỡi dao lóe sáng trong chớp nhoáng. Bóng tối tràn ngập căn phòng.