Lòng Anh Không Khó Đoán Thời khắc Lục Trình Văn hốt hoảng tỉnh lại, không phải trong căn phòng quen thuộc với mùi cà phê và tiếng ồn phố, mà giữa một không gian lộng lẫy, đầy rẫy những chi tiết cực kỳ quen thuộc và đáng_sợ. Anh vừa xuyên vào thế giới của quyển tiểu thuyết “Ngạo Kiếm Thiên Hạ” – một câu chuyện ngôn tình hành động đầy máu me và bi thảm. Và tệ hơn hết, anh trở thành Lục Trình Văn – nhân vật phản diện thứ yếu, kẻ đã dại dột đi theo lão đại của phái Ma Đạo, chống đối nam chính Cố Trảm Thiên, và chết trong thảm hại, chẳng những mạng mà còn cả danh dự, bị vùi dập trong cát bụi như một con kiến hôi. Số phận đã được an bài. Một vé một chiều về cái chết. Trong cơn bàng hoàng ban đầu, một ý chí mạnh mẽ nhất – sinh tồn – trỗi dậy. Anh quyết tâm nhẫn nhịn. Nhẫn nhịn để tránh xa những mưu toan, nhẫn nhịn để lấy lòng các nữ chính – những cô gái vốn trong truyện đều có thiện cảm với anh vì ngoại hình và sự quý phái, nhưng cuối cùng lại trở thành lực lượng đối lập. Anh sẽ không tranh, không đoạt, chỉ như một bóng ma lặng lẽ quan sát, chờ đợi một cơ hội mơ hồ nào đó. Thế rồi, sự nhẫn nhịn của anh lại trở thành món quà định mệnh khác. Khi một nữ chính – Minh Diệp, tiểu thuyết gọi là Thiên Hoa Cô Tử – vô tình chạm vào tay anh trong một buổi tiệc, trong mắt nó bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Sau đó, mỗi lần đối mặt, dù chỉ là cái liếc thoáng, nó dường như đọc được những suy nghĩ lo âu, tính toán nhưng vẫn kiềm chế của anh. Không phải ý thức được, mà là thức tỉnh năng lực đọc tâm. Thông tin này, như một tia chớp, đâm xuyên màn sương dày đặc của kịch bản. Mọi thứ bắt đầu đảo lộn. Minh Diệp không còn hành động theo khuôn mẫu ngây thơ, trong sáng như nguyên tác. Nó bắt đầu nghi ngờ, khó chịu với sự lẩn tránh của anh, và vì thế, dẫn chuyển ra những phản ứng khác với nam chính Cố Trảm Thiên. Cảm xúc của Cố Trảm Thiên dành cho Minh Diệp cũng vì thế mà có những rung động phức tạp hơn, không còn tuyến tính. Và tất cả những thay đổi nhỏ ấy, như những viên đá ném xuống hồ nước, tạo ra những gợn sóng ngày càng lớn, khiến cốt truyện rối ren đến mức ngay cả Thiên đạo (tác giả, định mệnh của thế giới tiểu thuyết) dường như cũng phải chú ý. Lục Trình Văn nhận ra mình đang ở trong một trò chơi mới, nguy hiểm hơn. Anh không còn là tù binh của số phận, mà trở thành một biến số ngoài kế hoạch – một biến số khiến cho bản thân Thiên đạo cũng phải tính toán lại. Trong cảnh tượng một trận đánh lớn sắp xảy ra, nơi mà theo nguyên tác anh sẽ bị Cố Trảm Thiên chém chết vì tội phản diện, anh không chạy trốn nữa. Thay vào đó, anh tìm thấy Cố Trảm Thiên – người nam chính vẫn còn vẻ lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt giờ đây cũng mang theo sự bối rối trước những biến cố khác thường. “Ta không phải kẻ địch của ngươi,” Lục Trình Văn nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy trọng tâm, “Mọi thứ đã thay đổi. Kịch bản cũ của chúng ta giờ là trói buộc, và Thiên đạo đang cố thêm những đường nét mới vào bức tranh của nó. Chúng ta đang bị vẽ lại.” Cố Trảm Thiên nhìn anh, ánh mắt sắc bén như kiếm, nhưng không lập tức phản kháng. Anh ta cũng cảm nhận được những rạn nứt trong thế giới xung quanh. Sự liên minh bất đắc dĩ, kỳ quặc này chính là chìa khóa. Hai nhân vật bị gán ghép vai trò đối lập nhất, dưới ánh mắt nghi ngờ và theo dõi của Thiên đạo, bắt đầu đối thoại – không phải với tư cách phản diện và chính nhân, mà với tư cách những kẻ cùng bị lạc trong một vở kịch猝然 thay đổi kịch bản. Họ tìm thấy nhau trong sự lặng lẽ hiểu biết về bất lực và quyết tâm. Và cùng nhau, họ nhìn về phía bầu trời – nơi lực lượng vô hình đang giật dây. Họ không còn là những tốt/ác trong câu chuyện, mà trở thành những người dám ngẩng đầu lên, thách thức lẽ thường được viết sẵn. Lòng anh – của Lục Trình Văn – từ một tâm trí chỉ biết đến sự tồn vong, dần nở rộ thành lòng quyết tâm tìm về con đường thực sự của mình: một con đường không có kịch bản sẵn, một con đường để sống, chứ không chỉ là tồn tại, và tìm về chính mình, chứ không phải vai diễn ma quỉ. Và có lẽ, chỉ khi cùng nhau đối mặt với định mệnh, họ mới thực sự phát hiện ra: Lòng Anh Không Khó Đoán, bởi chính nó là thứ duy nhất có thể thoát khỏi mọi định nghĩa, mọi dự đoán, và viết nên những dòng chữ mới trên trang cuối cùng. (Lưu ý: "Thiên đạo" ở đây được hiểu là ý chí tác giả/định mệnh của thế giới truyện, một thế lực vô hình điều khiển kịch bản)