Đêm Giáng sinh đến, trong căn nhà gỗ cũ kỹ bên ngoài thành phố, một gia đình chuột nhỏ đang ríu rít chuẩn bị. Các bậc cha mẹ, bác mấy đứa con, tất cả đều lấm cấm bụi gỗ và rơm rạ trong một góc kho nhỏ, lặng lẽ dựng nên một cây thông siêu nhỏ từ những cành nhỏ trúc mỏng, trang trí bằng những hạt mai và tinh dầu thơm dịu. Phần lớn đồ chơi may mắn được cứu vớt từ đống phế liệu là những chiếc nút áo lấp lánh, những mảnh giấy kính cắt hình ngôi sao. Họ thì thầm hát những bài ca cổ tích, lòng đầy hân hoan cho một lễ hội nhỏ bé, chỉ dành riêng cho mình, cách xa mọi tiếng ồn của cái thế giới to lớn và lạnh lẽo của con người kia. Nhưng "Mắc Bẫy Lũ Tí Quậy" – đúng là thế, bởi những chú chuột nhỏ nghĩ rằng mình khéo léo đến mức nào, kế hoạch vẫn không thể tránh khỏi những rủi ro từ chính sự nhiệt tình và tinh nghịch của mình. Con chuột con út, Tí, vừa đeo chiếc nơ đỏ bằng vải giường cũ lên cho cô bạn gái, vừa xoay người quá mạnh, vô tình làm đổ một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa hạt thông. Tiếng "ting" giòn tan, dù nhỏ, trong đêm yên tĩnh lại vang xa lạ. Ngay sau đó, một tiếng động khác, lạ lung hơn, vang lên từ phía bức tường gỗ kia – có lẽ là tiếng thở dài, tiếng cọ ghế, hay thậm chí là bước chân rất nhẹ. Bầu không khí vui vẽ bỗng đông cứng lại. Các bậc cha mẹ ra hiệu im lặng, tai vểnh. Trong căn nhà của con người phía bức tường bên kia, một người đàn ông, có lẽ là chủ nhà, đang nằm trên ghế bành đọc sách. Anh ta dừng lại, ngẩng đầu. Không phải âm thanh lớn, mà là sự im lặng đột ngột phía sau bức tường, còn đáng nghi hơn. Có gì đó xảy ra. Một sự xáo trộn trong không gian nhỏ bé kia. Con người, với trực giác khó hiểu, đã bắt đầu phản ứng. Không phải là giận dữ, mà là một sự quyết tâm kỳ lạ, như một thợ săn nhận ra dấu chân trên cát. Anh ta đứng dậy, bước lại gần bức tường, áp tai vào khung gỗ. Trong căn nhà nhỏ, đàn chuột hoảng sợ. Chúng không còn thì thầm hát nữa. Bác chuột cảnh giác nhất lập tức ra lệnh: "Mọi người, nhanh! – bỏ hết đồ trang trí, giấu mùi thơm, rút về hang ống sâu nhất! Đừng để lộ bóng dáng! Bẫy! Chúng ta đang mắc bẫy rồi!" Chúng lục cục, vội vã dọn dẹp, nhưng quá muộn. Từ phía bức tường, người đàn ông bắt đầu gõ nhẹ – cộc, cộc, cộc. Không phải để đuổi, mà như để xác định vị trí. Anh ta có một cây búa nhỏ và một miếng gỗ. "Có chuột," anh ta thầm nghĩ, "và chúng đang làm cái gì đó. Một cái bẫy nhỏ, một kế hoạch nhỏ… nhưng đêm Giáng sinh, ta sẽ không để chúng phá rối." Trong căn nhà nhỏ, Tí, thằng bé tí quậy nhất, run rẩy trong góc, nhưng đôi mắt nó sáng lên một tia quật cường. Nó không muốn lễ Giáng sinh đầu tiên của mình kết thúc trong nỗi sợ hãi. Nó nhìn thấy cây thông nhỏ, vẫn còn đứng đó, lấp lánh dưới ánh trăng nhạt qua khe cửa. Nó liếc nhìn bác, rồi quyết định. Khi người đàn ông phía bức tường bắt đầu bước ra ngoài, tay cầm đèn pin, Tí đã lặng lẽ chuyển một chiếc nút áo lấp lánh nhất từ chỗ giấu ra, đặt nó ở ngay giữa căn phòng, trên một tấm bảng gỗ cũ – như một lời chào trống trận. Tiếng động nhỏ "lách cách" vang lên một lần nữa, rõ rệt hơn. Người đàn ông dừng bước, cố gắng xem xét khe hở dưới gỗ. Anh ta không tìm thấy con chuột, chỉ thấy thứ ánh sáng lấp lánh kỳ lạ. Anh mỉm cười, lắc đầu. Không biết đó là sự phá hoại hay một lời chúc mừng kỳ cục từ thế giới nhỏ bé kia. Anh ta lấy một chiếc hộp nhỏ, tháo một chiếc nút áo bạc từ áo cũ, và đặt nó nhẹ nhàng bên ngoài khe tường, như một món quà đáp lại. Trong căn nhà gỗ, khi tiếng chân con người rời xa, một sự im lặng mới, lần này là sự im lặng của sự ngạc nhiên, bao trùm lên đàn chuột. Chúng không bị đuổi. Họ không bị phá rối. Thậm chí, họ có được một "món quà". Lễ Giáng sinh yên tĩnh vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, trong lòng mỗi chú chuột, có thêm một câu chuyện về một màn đối đầu kỳ lạ, về việc cả hai bên cùng mắc bẫy trong chính sự tò mò và chiến lược nhỏ bé của nhau. Và nó chắc chắn sẽ là một câu chuyện được kể lại trong nhiều mùa Giáng sinh sau, về lũ "tí quậy" dám thách thức thế giới to lớn bằng một chiếc nút áo lấp lánh.