Mảnh ký ức đặc biệt Cô ấy cầm chiếc nhẫn nhỏ xíu trong lòng bàn tay, ánh sáng đêm lấp lánh như những giấc mơ chưa từng được chạm vào. Anh ấy ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra phố cổ ngày xưa, nơi họ từng đi bộ dưới cơn mưa đầu tháng năm năm năm. Giọt nước rơi từng giọt mưa hôn lên mái umbrella, hòa với bài hát cô ấy từng hát với tiếng nói gần như hồn. Mảnh ký ức ấy – hai người cùng mặc áo khoác lông vịt, tay chạm vào nhau dưới phố cổ, tiếng cười vang trong gió mát – đang lặn lội trong đẳng xứng của bóng đêm. Chẩn đoán Alzheimer đã đứt gãn phần flimm này. Không chỉ là bệnh, mà là tiếng động lớn xé nghéo ký ức. Anh ấy sợ hôm nay không còn nhận ra mình đang viết thư cho người đối thoại cuộc đầu tiên của họ, còn cô ấy thì lặp đi lặp lại câu chuyện họ meet nhau giữa hai cơn bão, như thể thời gian đang chạy ngược. Nhưng rồi, trong một ngày nắng, cô ấy tìm thấy một cuốn nhật ký cũ phía dưới gối, với hàng trăm trang ghi lại những chi tiết nhỏ xíu: màu mắt anh ấy khi cười, độ dài bàn tay cô ấy khi cầm cà phê, tiếng thở của anh ấy khi nghe nhạc Jazz. Những mảnh vụon ấy, dù không còn giữ được hương vị của cà phê đó, hay tiếng cười trong phố cổ, nhưng chúng sống mãi trong trái tim cả hai người. Họ bắt đầu ghi lại ký ức, không phải để lưu giữ chúng hoàn hảo, mà để cho nhau một con đường trở về. Mỗi sáng, họ ngồi cùng nhau, một người kể, một người ghi. Những câu chuyện được viết lại bằng ink đỏ, bằng nét chữ òa nhijiết, bằng sự rung động của người kể. Những mảnh ký ức ấy trở thành một bức tranh sống, vẽ nên bằng tình yêu và sự kiên nhẫn. Dù Alzheimer có lấy đi bất kỳ điều gì, nhưng nó không thể đoạt đi được nét ngãi của hai con người đang ôm hòa nhau trên giường nằm, nghe tiếng tim cô ấy đập cùng nhịp with anh ấy.