Ánh đèn đường nhấp nháy xuyên qua khe cửa sổ trọ nhỏ, Yamabuki Arisu lặng lẽ vặn nhỏ chiếc radio cũ kỹ. Tiếng cười trong trẻo của Apollo vang lên qua làn sóng đêm, "Mayonaka Heart Tune đã quay trở lại cùng các bạn đây..." Chỉ cần nghe câu mở đầu ấy, trái tim cậu nam sinh năm hai Trường Fūrin đã thắt lại. Những mẩu tâm sự tuổi mười bảy về nỗi sợ kỳ thi, chuyện tình bạn dở dang, hay những khát khao ngày mai chưa rõ hình hài... tất cả được người dẫn chương trình bí ẩn ấy chuyển hóa thành thứ âm thanh ấm áp tựa bát súp miso lúc nửa đêm. Rồi một ngày, buổi phát sóng cuối vang lên không một lời giải thích. Yamabuki chới với như đứa trẻ lạc đường giữa đêm đông, bàn tay cậu siết chặt tờ thông báo "Tạm dừng phát sóng vô thời hạn" in nhem nhuốc. Ám ảnh bởi nụ cười chưa bao giờ thấy mặt ấy, cậu bắt đầu một hành trình điên rồ: lắng nghe. Từ giọng thì thầm học bài của nhóm bạn trong thư viện, đến tiếng ca lơ đãng dưới vòi sen phòng thể chất... Bất chợt một chiều thu, khi hơi lạnh đầu mùa luồn qua khung cửa lớp 2-B, giai điệu quen thuộc cất lên từ dãy nhà CLB khiến Yamabuki đứng sững: "Xin chào các thính giả, đây là..." - giọng nói mềm mại ấy dừng lại nửa chừng, như thể chủ nhân của nó vội bịt miệng. Lần theo dấu vết âm thanh, Yamabuki phát hiện góc khuất dưới tầng hầm trường Fūrin - nơi tụ họp của câu lạc bộ phát thanh với bốn nữ sinh kỳ lạ. Hatsumi, cô gái tóc ngắn hay cằn nhằn về micro kém chất lượng; Sakura dịu dàng chuyên sửa băng ghi âm hỏng; Rei với mái tóc dài lúc nào cũng bận cặp kính bảo hộ khi phối khí; và Aoi - người ít nói nhất, thường ngồi cuốn mình trong góc phòng nhấm nháp kẹo dẻo. Họ cùng nuôi giấc mơ được đứng trước ống kính phát thanh chuyên nghiệp, nhưng lại vấp phải trăm thứ rào cản: từ chiếc mixer ọp ẹp bị hội học sinh chê là "đồ phế thải", đến những buổi thử giọng bị đánh trượt phũ phàng chỉ vì "nội dung quá khó hiểu". Cầm trên tay danh sách bốn cái tên, Yamabuki bước vào thế giới của họ với hai mục đích chồng chéo. Vừa nhiệt thành giúp Rei chỉnh sửa đoạn audio bị rè, âm thầm cùng Sakura sưu tầm tài liệu phát thanh vintage, lại vừa căng tai tìm kiếm manh mối. Là Hatsumi chăng - khi cô bạn vô tình thốt lên câu cửa miệng "Thính giả thân mến!" y hệt Apollo? Hay chính Aoi - người thường quay mặt đi mỗi khi cậu nhắc đến Mayonaka Heart Tune? Những buổi phát sóng thử nghiệm lúc 3h sáng, tiếng cười giấu sau mic khi thử nhại giọng phản biện viên khó tính... tất cả như mảnh ghép rời rạc khiến trái tim Yamabuki ngày một bồi hồi. Liệu giấc mơ "thay đổi thế giới bằng âm thanh" của họ có đủ sức kéo Apollo trở lại, để cậu có cơ hội nói lời đầu tiên sau hàng trăm đêm chỉ biết lắng nghe?