Tấm biển gỗ sơn mòn, chữ Mê Đắm Hương Hoa bằng sơn vàng bong tróc treo lệch một góc trên sạp hoa nhỏ góc chợ Bà Chiểu, là thứ mà bất kỳ người đi chợ nào cũng nhớ ngay từ lần đầu ghé qua. Chị Lan, chủ sạp hoa, có nét đặc biệt chẳng giống ai: dù bận rộn đến mấy, chị vẫn luôn cúi người nhẹ nhàng tỉa từng chiếc lá úa của hoa hồng, vừa làm vừa ngâm nga mấy bài Trịnh cũ, mùi gardenia thoang thoảng trên tà áo bà ba phai màu, khiến ai đi ngang qua cũng phải ngoái nhìn. Với Minh, cậu shipper 24 tuổi chạy xe cả ngày từ 5 giờ sáng đến 10 giờ đêm, cái nét ấy từ lâu đã thành khao khát không nói thành lời. Hôm đầu tiên cậu dừng lại là vì một cánh hoa mẫu đơn bị gió thổi rơi lên tay lái xe, ngẩng lên thấy chị Lan đang nghiêng đầu nhìn bông hoa héo, ánh mắt dịu dàng như đang chăm sóc một đứa trẻ, cậu đứng đờ ra giữa cái chợ ồn ào mùi cá mắm, mồ hôi nhễ nhại, quên cả đơn hàng bánh mì chả cá đang đợi lấy. Từ đó mỗi tuần cậu chỉ dám ghé mua một bó cúc họa mi 20k, chỉ để được nghe chị cười nói "lấy thêm nhành oải hương này cho thơm", rồi cả ngày làm việc mùi hoa cứ theo cậu, lẫn vào cả mùi xăng xe, mùi mồ hôi, thành ra thứ mùi duy nhất cậu nhớ khi đang kẹt xe giữa trưa nắng. Cả hai đều đang vật lộn với cuộc mưu sinh đầy gai góc. Minh mỗi tháng gửi 80% thu nhập về Bến Tre cho mẹ già đầu gối thoái hóa, cậu chẳng dám nghỉ ngày nào, chẳng dám mua gì đắt hơn chục ngàn, chỉ mỗi thứ sáu hàng tuần mới dám ghé sạp mua bó hoa nhỏ tặng em gái đang nằm viện quê nhà. Chị Lan cũng chẳng khá hơn: tiền thuê sạp sắp tăng 30%, thuốc tiểu đường cho bố mỗi tháng hết một triệu rưỡi, chị thức đến tận nửa đêm gói hoa cưới, đôi tay nhăn nheo vì ngâm nước cả ngày, chẳng có thời gian để nghĩ đến chuyện riêng tư. Thế nhưng rung động thì cứ âm thầm nảy nở, chẳng cần hỏi ý kiến ai. Có lần Minh thấy chị Lan khuân xô nước nặng, dù đang trễ đơn hàng, cậu vẫn dừng lại giúp xách lên, chị cười, mắt cong như hai nửa vầng trăng, khiến cậu mất ngủ cả đêm. Đôi khi chị để dành riêng cho cậu mấy bông sen vừa nở, cậu cầm lấy, mặt đỏ bừng, nói cạu cạu một tiếng "cảm ơn chị" rồi phóng xe đi, bông sen bị gió thổi rơi một cánh, cậu còn nhặt lên cất kỹ trong túi áo. Rồi anh Tuấn, con trai chủ tập đoàn xây dựng địa phương, xuất hiện. Ngày nào anh cũng ghé sạp, mua hết mấy bó sen cao cấp nhất, mời chị đi ăn tối, nói sẽ trả tiền thuê sạp cho chị cả năm nếu chị đồng ý hẹn hò. Người ta bảo đàn ông có tiền là có tất cả, chị Lan không trả lời ngay, chỉ mỉm cười lịch sự. Minh đứng từ xa nhìn thấy chiếc Range Rover đậu sát sạp, nhìn thấy anh Tuấn cúi xuống nói chuyện với chị, tim thắt lại. Cậu nghĩ, mình chỉ là một thằng shipper nghèo, sao có thể so với người đàn ông có cả thế giới trong tay? Cậu định ngừng ghé sạp, định dập tắt cái rung động mới chớm nở kia, định để tình cảm này chết yển đi cho đỡ đau lòng. Họ đều đang mắc kẹt giữa cái cuộc mưu sinh đầy gai góc và những rung động còn non nớt, vừa kịp nhú lên đã phải đối mặt với giông bão. Liệu tình yêu này – mỏng manh như cánh hoa mẫu đơn vừa nở – sẽ kịp đơm hoa, kết trái thành hạnh phúc, hay sẽ bị người ta hái mất trước khi kịp lớn lên thành cái gì đó đủ vững chãi để bám rễ? Hay rồi Minh sẽ rời đi, còn chị Lan sẽ chọn người đàn ông có thể cho chị cuộc sống không lo cơm áo gạo tiền, để cái tên Mê Đắm Hương Hoa trên tấm biển gỗ kia, mãi chỉ là một góc chợ đầy kỷ niệm chưa kịp trưởng thành?