Miền Đất Sinh Tồn không còn nằm trên bất kỳ tấm bản đồ nào từ sau khi chính quyền tỉnh sụp đổ hoàn toàn. Với gia đình Freeman, cái tên này là cách họ gọi trọn vẹn 400 mẫu đất tổ tiên đã giữ suốt 160 năm, nơi mà cụ cố Isaiah Freeman — người nông dân da màu từng bị bọn da trắng cầm đầu nhóm bán quân sự KKK đốt trụi trang trại trồng bông đầu tiên ở Georgia ngay sau Nội chiến Mỹ năm 1866 — đã đi bộ gần 2000 cây số, vượt biên sang vùng thảo nguyên Saskatchewan, Canada để xin đất định cư. Không có tiếng nổ lớn nào báo hiệu sự sụp đổ của thế giới như những bộ phim cũ từng mô tả. Mọi thứ sụp đổ từng lớp một: Đầu tiên là đợt nấm lúa mỳ hoang dã tàn phá 90% mùa màng ngũ cốc trên toàn lục địa năm 2087, biến toàn bộ lúa mỳ chín trên cánh đồng thành bụi xám trong vỏn vẹn ba tuần. Tiếp theo là dịch sốt đỏ lây lan qua đám người đói khát đến mức ăn cả ngũ cốc bị mốc thối, khiến ruột thối rữa, máu trào ra từ miệng và mắt. Xe vận chuyển hàng hóa ngừng chạy từ đúng đêm Giáng sinh năm đó. Đồn cảnh sát bị bỏ hoang vào mùa xuân năm sau. Giờ đây, năm 2092, luật pháp duy nhất còn tồn tại ở vùng nam Saskatchewan này là sức nặng của khẩu súng trường trong tay, và đồng tiền duy nhất là một lọ dưa chuột muối chưa bị hỏng. Gia đình Freeman sống sót được đến giờ là nhờ nghề nông truyền từ đời này sang đời khác, nhờ cả những kỹ thuật canh tác đất khô mà họ học được từ bộ lạc Cree bản địa khi mới đến định cư. Bà chủ gia đình Hattie Freeman, 62 tuổi, vẫn ngủ với cuốn nhật ký bìa da của cụ cố Isaiah dưới gối: những trang giấy ố vàng, vết đất và máu loang lổ, ghi chép chi tiết về luân canh cây trồng, cách muối thịt nai không bị ngộ độc botulism, loại thảo dược thảo nguyên nào có thể hạ sốt. Con trai bà, Malik, 38 tuổi, từng là thợ sửa xe trước khi sụp đổ, giờ là người hàn hàng rào ngoại vi dày 3 mét từ sắt vụn và lưỡi cày cũ, lắp tấm pin mặt trời lên mái chuồng bò để chạy máy bơm giếng nước mà không gây chú ý. Cô cháu gái 14 tuổi Zora là người tuần tra bán kính 10 dặm mỗi tuần, lập bản đồ vùng chết còn sót lại dịch sốt đỏ, nhớ như in không được đi vào con đường cao tốc cũ nơi băng Iron Horde tuần tra. Cậu em trai nhỏ Caleb, 8 tuổi, chưa từng biết đến thế giới mà không phải nhịn ăn một thìa mật ong, coi hầm chứa thực phẩm ngầm là cung điện riêng — nơi chứa đủ 18 tháng lương thực dự trữ: ngũ cốc sấy khô, thịt nai xông khói, rau củ muối, cả những hũ đào ngâm đường cụ Hattie giấu kín từ vụ mùa năm ngoái. Họ đã đẩy lùi băng Ash Walkers hai lần — những kẻ từng là dân thành phố, ăn ngũ cốc mốc khiến da xám đi, bong tróc, răng nhọn hoắt để xé thịt người. Tháng trước, họ tìm thấy một trại trại cách trang trại một dặm về phía đông, ba xác nai bị ăn nửa chừng được bỏ lại làm cảnh cáo. Rồi đến băng Iron Horde, tàn dư của lực lượng biên phòng RCMP, giờ nhận lệnh từ một warlord ở Winnipeg muốn tích trữ toàn bộ thực phẩm trong tỉnh. Sứ giả của bọn này đến cách đây hai tuần, một gã mặc áo vest RCMP rách nát, yêu cầu giao nửa số thực phẩm dự trữ trước đêm trăng tròn. Cụ Hattie bảo hắn cút ngay, không thì bà sẽ bắn thủng đầu gối hắn. Hắn đi thật, nhưng ngày hôm qua, họ đã nhìn thấy bụi đất từ xe tải của bọn này cuốn lên ở đường chân trời. Mảnh đất này là tất cả những gì họ có. Đây là Miền Đất Sinh Tồn — nơi duy nhất trong bán kính 100 dặm mà đất vẫn cho ra củ cà rốt, củ khoai, nước giếng không có vị thối rữa, nơi một gia đình vẫn có thể ngủ với cửa mở khóa nếu gió thổi đúng hướng. Isaiah Freeman đã đi bộ nửa người chết để đến đây, đổi tự do lấy một mảnh đất sỏi sẻn nuôi sống con cháu. Họ sẽ không bao giờ từ bỏ nó, không cho kẻ ăn thịt người, không cho bọn warlord, không cho bất cứ ai. Không khi Zora vẫn vẽ tranh về thế giới cũ trên nền đất, không khi Caleb còn hỏi bao giờ đào sẽ chín lại, không khi cụ Hattie vẫn cảm thấy bàn tay của cụ cố Isaiah trong đất mỗi khi bà gieo hạt rau xanh đầu vụ.