Chiều Chicago oi bức ép chặt lấy Marissa Irvine khi cô đứng trước căn nhà gỗ số 14 đường Arthur. Gió hú qua kẽ lá sồi già, xé tan tiếng thở gấp gáp của người mẹ trẻ vội vã tìm con. Milo - đứa con trai năm tuổi mới làm quen bạn học - đáng lẽ đang chờ cô sau buổi chơi đầu tiên. Tiếng chuông cửa vang lên khô khốc. Cánh cửa bật mở. Mùi hoa oải hương xộc thẳng vào mặt. Người đàn bà tóc muối tiên nhìn chằm chằm, đôi mắt hí híp không chút thân thiện. "Chị tìm ai?" - giọng bà ta chát chúa như giấy nhám. Marissa nuốt nghẹn. Bàn tay bấu chặt gói bánh Milo thích. Lịch trình rõ mười mươi: 14 Arthur Avenue, sau tan học. Vậy mà giờ đây, trước mắt cô chỉ là căn phòng khách trống vắng, tiếng tivi rè rè phát bản tin chiều. Không tiếng trẻ con nô đùa. Không giày thể thao nhỏ xíu. Không cặp sách in hình siêu nhân. Chỉ có đôi mắt soi mói của người lạ và bốn bức tường lạnh. "Milo... Con trai tôi..." - Marissa nghẹn cứng họng, điện thoại rơi xuống thềm nhà. Mảnh giấy ghi địa chỉ nằm chỏng chơ trong túi áo, mực đỏ vẫn rõ từng nét: 14 Arthur Avenue. Nhưng người đàn bà này chẳng phải phụ huynh nào cô từng gặp ở hội trường. Không dáng vẻ người trông trẻ. Và cô ta chẳng có Milo. Cơn lạnh buốt xuyên sống lưng Marissa khi bà ta đóng sầm cửa. Tiếng khóa lách cách như dao cứa. Chicago đột nhiên tối sầm lại. Gọi cảnh sát? Chạy về trường? Mọi thứ quay cuồng. Gió chiều vần vụ thổi tung chiếc váy cô mặc buổi sáng - thứ vải mỏng đầy nếp gấp đã chứng kiến nụ cười hớn hở của Milo khi đứa bé khoác ba lô vào lớp. Giờ phút ấy, trong cái lắc đầu dửng dưng của người đàn bà lạ, cả thế giới Marissa đổ sụp. Mọi Thứ Là Lỗi Cô Ấy. Câu nói đập nhịp theo bước chân cô cuống cuồng băng qua đường. Sao lại tin người mẹ kia khi bà ta mới chuyển đến lớp Milo tuần trước? Sao không đích thân dẫn con sang nhà bạn trước? Sao lại để thằng bé năm tuổi tin tưởng cái địa chỉ viết nguệch ngoạc trong sổ liên lạc? Chiếc lá vàng rơi trúng vai Marissa như lời chế giễu. Đằng sau cửa sổ nhà số 14, bóng người đàn bà lặng lẽ kéo rèm.