Old Town vẫn giữ nguyên bộ mặt cũ kỹ, những con hẻm tối om như cái bụng của con vật ăn thịt. Không khí chẳng bao giờ trôi, chỉ lắng đọng mùi ẩm mốc và cát bụi của một quá khứ đang dần mục nát. Ẩn sau lớp vỏ bề ổn định của người dân nơi đây là một sự thật dã man, một cái tên thì thầm trong bóng tối: Monkey Killer. Họ – một nhóm bốn đứa trẻ từng chơi đùa bên bờ sông, bên bãi bùn lầy – đã cùng nhau đào hố chôn một bí mật. Nạn nhân của họ là thằng bé có đôi mắt lóng lánh như khỉ mắc ca, thường bị trêu chọc vì cử chỉ hơi khác người. Tối hôm ấy, sau một trò đùa quá đà, một tiếng kêu thét chát chúa rồi lặng thinh. Họ gọi nó là Monkey Killer, một cách chế giễu cay nghiệt để đánh lạc hướng những câu hỏi, một nhát dao vô hình nhằm xé toạc danh tính nạn nhân trước khi xé toạc mạng sống nó. Khi xác được tìm thấy vài tuần sau, đã lởm chởm, ai cũng nghĩ là thú dữ. Họ bước qua biển người đang khóc, giấu đi nỗi sợ đờ đẫn trong đôi mắt trẻ con của mình. Bây giờ, hai mươi năm đã trôi qua. Họ trở về Old Town với những bộ áo xịn, những tuổi tác và những lỗ hổng trong tâm trí mà họ tưởng rằng thời gian sẽ lấp đầy. Nhưng cái bóng của Monkey Killer không chịu tàn. Những ký ức bị đóng băng bỗng vỡ òa: tiếng cười khùng khục của nạn nhân lúc bị đuổi theo, ánh mắt hoảng loạn trong bóng đêm, cảm giác tay mình trượt xuống cổ họng ướt át. Hơn ai hết, họ nhận ra mình không phải nạn nhân, không phải người ngoài cuộc. Họ là kẻ giết người. Mỗi người một mức độ, một vai trò trong vụ việc, cùng chia sẻ một tội lỗi mang tên Monkey Killer. Rồi những dấu hiệu xuất hiện. Một con khỉ đồ chơi gãy cổ để cạnh cửa nhà Andrew, kẻ từng là thủ lĩnh tinh nghịch. Một bức tranh tường nhà thờ cũ – nơi họ từng ẩn náu – bỗng vẽ bằng sơn đen hình một đứa trẻ với nụ cười méo mó, bên dưới dòng chữ: “Hắn vẫn nhìn các người.” Tiếng động lạ trong đêm, tiếng bước chân lảp cộp trên mặt đất ẩm, như ai đó đang bò. Họ không dám nhìn nhau lâu. Giao tiếp bằng ánh mắt lo sợ, mỗi cái nhắc là một lần hồi tưởng, một lần tự thú. Danh tính Monkey Killer bỗng trở thành lời nguyền lặp đi lặp lại trong đầu, thay thế cho tên thật của họ. Ai đó đang đi loanh quanh, còn ghê gớm hơn cả chính họ – một kẻ biết rõ sự thật, hoặc một thứ bóng ma do lương tâm họ tự tạo ra. Old Town ngày càng trở nên kỳ dị, như một chính nhân vật sống. Những ngôi nhà cổ kính như đang chứng kiến, những cái cây gỗ mun cau cóc khô trông như những ngón tay chỉ trỏ. Họ thử sống như thường, nhưng tất cả chỉ làm Monkey Killer hiện diện dày đặc hơn. Trong gương, họ có thể thấy bóng dáng của đứa trẻ đã chết đang đứng sau lưng mình. Trong giấc mơ, họ nghe thấy tiếng cười khúc khích và câu nó thường hay nói: “Các bạn là bạn tốt, bạn chơi cùng tôi…” cho đến khi hồi ký hoàn toàn chiếm lấy giấc ngủ. Sự thật, dù đã được chôn vùi sâu dưới lớp bùn lầy thời thơ ấu, vẫn có cái gì đó cứng rắn không thể tan rã. Đó là xác chết, hay là lương tâm? Có lẽ chính Monkey Killer – cái tên họ tự ban cho nạn nhân và cho chính mình – đã trở thành thực thể biết chút ít về sự sợ hãi. Và Old Town, với những con hẻm tối tăm ấy, chỉ đang chờ xem ai sẽ là người đầu tiên gục ngã trước sự trả thù âm thầm của quá khứ, hoặc trước chính bóng ma mà họ đã tạo ra.