"Một Tay Che Trời" Trong góc tối của nha môn mục nát, hơi thở của tham quan như lớp mù dày đặc. Hắn - Lương, viên sai nha mới hăm hở bước chân vào nghề - giờ chỉ còn là con tốt bị vùi dập giữa ván cờ quyền lực. Tiếng lục lạc kêu lẻng kẻng từ xích sắt tù nhân chính là lời nhạo báng nhắm vào hắn. Lương bị bắt giữ vì tội nhận hối lộ - một âm mưu dựng lên bởi tri huyện tham lam nhúng tay vào vụ án điền địa nhắm vào làng Yên Bình. Bát canh bốc khói mẹ già dặn "Ở cho ngay thẳng" đêm nào cũng vang lên trong đầu, nhưng mạng sống và chức vị của hắn đang bị bóp nghẹt. Làm ngơ đồng tiền dính máu lấp liếm mọi chứng cớ, hay đứng lên một tay che trời - dẫu biết trời xanh kia nặng như đá tảng? Đêm ấy, dưới ngọn đèn dầu leo lét, lá thư tố cáo nhuốm mùi máu của ông lão thôn dân cứ chảy xuôi theo mồ hôi trán Lương. Từng chữ như gai đâm: "Lương quan ơi, chúng bắt già tôi vào ngục để dẹp loạn tiếng kêu… Huệ con gái già… nó tuẫn tiết rồi…". Tiếng khóc nghẹn nơi cổ họng nghẹn lại thành cục lửa. Sáng mai, khi bọn nha lại xô đến ùa vào nhà giam ép hắn điểm chỉ vào tờ khai giả, Lương chợt thấy rõ từng kẽ hở của mê cung tội ác. Một cây kim, mảnh giấy gói thuốc nhàu nát - chứng tích cuối cùng về âm mưu cướp đất - bỗng trở thành lá bùa hộ mệnh. Hắn mang chúng ra pháp trường không phải như tử tội, mà như ngọn đuốc sống. "Một tay che trời..." - lời chửi rủa của phó tổng đầy mồ hôi rượu nồng nặc văng vào mặt hắn - "Mi tưởng mình cứu được ai?!". Lương không đáp. Gió thổi bật chiếc mũ sai nha, để lộ vết sẹo mới đỏ lòm nơi thái dương - dấu tích của trận đòn tra tấn đêm qua. Hắn đứng thẳng, mắt nhìn về phía đoàn người đói rách đang lặng lẽ chắp tay trước cổng phủ đường. Trời sập tối, nhưng chưa gọi là đêm.