Mùa Đông Phủ Đầy Tuyết Thu, cái lạnh cắt da không chỉ len vào từng con phố đóng băng mà còn thấm sâu vào cuộc đời hai con người tưởng chừng chẳng bao giờ gặp gỡ. Khương Gia Tề - gã đàn ông trung niên với khuôn mặt lúc nào cũng đăm chiêu vì gánh nặng, do Triệu Hựu Đình thủ vai, dường như bị mắc kẹt giữa ngã ba đường. Hôn nhân rạn nứt tựa vách đá mùa đông, vợ và con xa cách như những cành cây trơ trụi dưới lớp sương tuyết. Còn ở công ty, hắn như con tốt bị vây hãm giữa những âm mưu chốn văn phòng, bị chèn ép đến nghẹt thở bởi cái uy quyền lạnh lùng của cấp trên. Mỗi sáng đến văn phòng, hắn ngồi bên cửa kính lờ đờ bụi tuyết, nhìn ra ngoài mà lòng nặng trĩu những nỗi niềm chẳng biết thổ lộ cùng ai. Chu Ngộ An - người phụ nữ trẻ do Trương Tử Phong thể hiện - lại chật vật trong một cuộc đua khốc liệt hơn. Gánh nợ ngập đầu từ vụ kinh doanh thất bại của cha để lại khiến cô như con thiêu thân lao vào những ca làm thâu đêm. Căn phòng trọ chật chội không đủ sưởi ấm những đêm đông, nơi cô vừa chăm bà nội liệt giường vừa lặng lẽ đếm từng đồng tiền lẻ sau bữa cháo loãng. Đôi mắt sâu quầng thâm nhưng chưa bao giờ tắt lửa, Ngộ An hiểu rằng mình không được phép gục ngã dù tuyết rơi dày đến đâu. Thế rồi vụ án nhận hối lộ của một quan chức địa phương như ngọn gió xoáy cuốn phăng hai con người xa lạ ấy vào cùng một cơn bão. Lần đầu chạm mặt dưới tòa nhà hành chính lạnh lẽo, Gia Tề nhìn Ngộ An bằng ánh mắt nghi ngờ của kẻ từng va vấp, còn cô gái trẻ khẽ nén một tiếng thở dài trước vẻ mặt mệt mỏi của người đàn ông áo vest nhàu nát. Nhưng khi dấu vết dẫn đến căn phòng trọ tồi tàn - nơi Ngộ An thay nhau với y tá chăm sóc bà, khi Gia Tề vô tình thấy cô gái nhỏ bé lấy hơi ấm bàn tay hơ lên chăn đắp cho cụ bà, hắn chợt nhận ra cả hai đều đang vật lộn để giữ lửa giữa mùa đông buốt giá. Mùa Đông Phủ Đầy Tuyết Thu dần trở thành nhân chứng cho những chiều tan sở, khi Gia Tề đứng đợi Ngộ An dưới gốc cây khô phủ đầy sương, hai bàn tay dúm những chiếc bánh bao nóng còn vội mua vội. Trong căn bếp nhỏ nơi phòng trọ, tiếng thở đều của cụ bà hòa với tiếng cười khẽ khi cô gái trẻ kể chuyện công ty hắn bị sếp mắng oan. Họ học cách ở bên nhau không cần lý do, như cách người ta tìm đến một ngọn đèn giữa đêm đông. Khi vụ án kết thúc, tuyết vẫn rơi trên phố cũ, nhưng Gia Tề đã biết cách cài lại khuy áo cho Ngộ An trước gió, còn cô gái ấy thay vì khóc một mình, đã dựa đầu lên vai người đàn ông từng nghĩ mình hết hy vọng. Mùa Đông Phủ Đầy Tuyết Thu chứng kiến họ nắm tay nhau đi qua con dốc phủ băng, để lại đằng sau những đổ vỡ và nợ nần - không phải vì chúng biến mất, mà vì giờ đây họ đã đủ ấm để không sợ cái lạnh nữa.