MÙA RUỒI Cát bụi bám chặt vào gót giày mòn vẹt khi hai bóng lưng gầy guộc bước ra khỏi cổng trại giam. Không tiền bạc, không gia đình, chỉ còn lại hai bàn tay trắng cùng chiếc xe tải cũ kĩ phủ đầy lớp sơn bong tróc. Chẳng ai thuê những kẻ vừa đặt dấu chân lên ngưỡng cửa tù đời, vậy nên Dịch Vụ Diệt Côn Trùng Mùa Ruồi ra đời trong một buổi chiều ngột ngạt, giữa tiếng ve rền rĩ và mùi xăng loãng. Họ gọi nó là Mùa Ruồi không chỉ vì lũ côn trùng dày đặc sau những trận mưa rào. Cái tên là lời nhắc về thứ mùa đặc quánh trong đời họ: mùa của những thứ bẩn thỉu, phiền toái, cứ bám riết như định mệnh. Tiền công rẻ mạt, khách hàng khó tính, nhưng ít nhất họ được thở. Cho đến một ngày, chiếc điện thoại cũ kêu lên những hồi chuông dồn dập. "Cần xử lý ổ côn trùng. Mức giá... các cô tự chủ." Giọng nói rè rè qua ống nghe, nhưng cái cách người ấy mô tả địa chỉ lại quen đến lạnh sống lưng – khu nhà kho cũ nơi họ từng làm việc cho một gã trùm trước khi vướng vòng lao lý. Lời đề nghị kèm tiền cọc gấp năm lần thường lệ khóa chặt hai cặp mắt đang dựng lên hàng rào cảnh giác. Khi cánh cửa nhà kho rệu rã mở ra, thứ đập vào mặt họ không phải mùi thuốc diệt côn trùng. Đó là mùi máu khô, mùi của những ân oán chưa chôn, và khuôn mặt lạnh tanh của gã đàn ông đứng giữa vũng nước hắt từ mái tôn dột. "Này em," gã nhếch mép, mũi dao găm lóe lên trong tay áo, "Các con gián ở đây... cần phải bị xử lý sạch sẽ." Vết xe cũ lại lăn bánh. Bóng tối cài then cửa từng nhà họ diệt ruồi muỗi giờ len qua những kẽ hở quá khứ. Mùa Ruồi đã bắt đầu – mùa của những thứ không thể giết chết chỉ bằng bình xịt.