Dưới lớp sương mờ đặc quánh của những ngày cuối năm, nhà bếp nhỏ loáng thoáng ánh đèn vàng. Mùi Phở thơm nức từ nồi nước dùng bốc lên quấn quýt tiếng lửa reo tí tách. Cái se lạnh của Hà Nội như tan biến khi chạm vào làn hơi nóng nghi ngút ấy. Mùi quế, gừng, hoa hồi quyện trong không khí như mời gọi người tha hương trở lại mái nhà xưa. Đã bao mùa Tết qua đi, nồi phở nhà ông Hai vẫn thế – thơm, nồng, đẫm những ký ức không góc cạnh. Màn hình điện thoại của Thư chớp tắt tin nhắn từ bệnh viện bên Mỹ, nhưng cô vờ như không thấy. Lần đầu trở về ăn Tết sau bảy năm xa cách, cái vị ngọt từ xương bò hầm mềm nhừ khiến cô nhói lòng nhớ thuở nhỏ, khi ba mẹ còn ngồi cùng nhau gọt củ hành tây tím trên chiếc mẹt nan. "Nước dùng nhạt quá rồi ba ơi", tiếng cô cất lên mà giọng khản đặc. Ông Hai khẽ giật mình, bàn tay chai sạn xoa xoa chiếc muôi gỗ cũ mòn bóng. Góc phòng, chai thuốc trầm cảm chưa kịp giấu sau lọ gia vị. "Phở mà con. Phải từ từ vậy mới thấm", giọng ông như sợ đánh vỡ không khí vốn đã mong manh. Tiếng gà gáy vọng từ xóm nhỏ cắt ngang câu chuyện chưa kịp bắt đầu. Cơn mưa phùn lất phất bên ngoài khung cửa kính mờ hơi nước như gói trọn hai cha con trong một khung trời cũ. Mùi Phở trong căn bếp chật cứng tháng Chạp tựa sợi dây vô hình – không bện từ thịt, xương, mà từ bao năm tháng lỡ làng, từ nghẹn ngào chưa thể gọi tên. Họ ngồi đợi nồi nước dùng sôi lần cuối trước giao thừa. Dù biết Tết 2026 này, mâm cơm vẫn thiếu một bóng người.