Muốn nói với em, có những điều bình yên tưởng đã chắc chắn hóa ra lại mong manh như làn sương sớm. Đời cô gái ấy cứ thế trôi, mang mối tình đơn phương dành cho người con trai cùng lớp êm đềm như trang nhật ký khép hờ. Cho đến cái ngày cô tình cờ nghe được cuộc điện thoại khuya của anh, giọng anh lạnh băng với ai đó ở đầu dây: "Tôi chỉ coi cô ấy như em gái thôi". Trái tim cô rụng rời giữa hành lang ký túc xá tối om. Muốn nói với em rằng, nước mắt chảy ngược vào trong còn đau đớn hơn gào thét. Nhưng số phận như trêu ngươi, khi cô gái nhỏ bế tắc trong mê cung cảm xúc, thì người chị gái mà cuộc đời từng dành toàn những trái đắng – kẻ từng bị phụ tình ngay trước lễ cưới, từng một mình nuôi đứa con nhỏ trong căn phòng trọ tồi tàn – chị lại nhận được bó hoa cúc dại từ gã đàn ông hàng xóm ít nói. Một buổi chiều mưa, khi chị vội che tấm ván mục trước hiên nhà, họ va vào nhau. Ánh mắt gã đàn ông goá vợ đẫm nỗi cô đơn bỗng khiến trái tim tưởng đã hoá đá của chị rung động lạ kỳ. Muốn nói với em, đôi khi tình yêu đến như cơn gió thoảng, không báo trước, chẳng cần lý do. Hai số phận song hành trong ngôi nhà nhỏ. Cô em gác mặt vào gối ướt đẫm, nghẹn ngào viết những dòng thư không gửi. Còn chị gái ngồi bên cửa sổ, nở nụ cười đầu tiên sau ba năm dài im lặng, khi nghe tiếng chuông điện thoại reo: "Chị... nhận lời đi cafe với tôi nhé?". Muốn nói với em rằng, trái tim con người như mảnh vườn bị bỏ hoang, chỉ cần một hạt mưa rơi đúng lúc, cỏ dại cũng hóa thành hoa.