Mảnh Ký Ức Và Lời Nguyền MuTeluv: Love Lock Phayu từng nghĩ, thời gian sẽ xóa nhòa mọi thứ. Nhưng mỗi đêm, hình bóng May vẫn hiện về trong cơn mộng dữ—đôi mắt lạnh lùng, chiếc khăn choàng đỏ quét qua vai anh lần cuối trước khi cô biến mất mãi mãi. Anh cố gắng lao vào những mối tình mới, hẹn hò qua ứng dụng, dùng rượu và tiếng cười giả tạo để lấp đầy khoảng trống. Nhưng chẳng ai có thể át đi mùi hoa nhài ngọt ngào May để lại trên gối, hay cách cô thủ thỉ "Anh không bao giờ thoát khỏi em đâu" trong cơn mưa đêm chia tay ấy. Mọi chuyện chỉ vỡ lở khi Phayu tình cờ gặp lại người bạn chung của May. Trong quán bar tối om, cô ta đưa cho anh một tấm ảnh chụp lén tại đền MuTeluv: Love Lock ở Kawagoe—nơi May đã treo một tấm Ema gỗ, khắc dòng chữ bằng mực đỏ như máu: "Hãy khiến Phayu yêu em mãi mãi". "Cô ấy tin rằng MuTeluv sẽ trói buộc anh bằng lời nguyện tình yêu," người bạn lắc đầu, "Nếu không tìm được tấm bảng đó, anh sẽ mãi kẹt trong vòng xoáy này thôi." Kawagoe—thị trấn cổ nhuốm màu thời gian với những dãy nhà gỗ Kurazukuri—chào đón Phayu bằng cơn mưa lất phất. Anh lạc lõng giữa tiếng chuông chùa văng vẳng, lần theo bản đồ mờ ảo về ngôi đền mang tên MuTeluv. Nhưng định mệnh thường chọn cách chắn ngang đường ta bằng những tai nạn bất ngờ. Một chiếc xe máy cũ kỹ lao vụt qua vũng nước, quét gục anh xuống lề đường. Người phụ nữ vội vàng cởi mũ bảo hiểm, lắp bắp xin lỗi bằng thứ tiếng Nhật lẫn tiếng Anh vụn vặt—Satsuki, cái tên cô tự giới thiệu, gương mặt nhợt nhạt vì hoảng sợ. "Tôi sẽ giúp anh tìm thứ gì đó để đền bù!" Cô nói, chân dẫm lên tờ rơi rơi khỏi túi anh—hình ảnh ngôi đền MuTeluv với hàng nghìn chiếc khóa tình yêu lấp lánh dưới nắng. Satsuki hóa ra là người dẫn đường bất đắc dĩ hoàn hảo. Cô sống ở Kawagoe cả đời, từng làm hướng dẫn viên du lịch trước khi chuỗi đen đủi ập xuống—mất việc, người yêu bỏ đi, và giờ là chiếc xe máy ì ạch sắp "chết" giữa đường. "MuTeluv không phải nơi để chơi đùa với lời nguyện," cô cảnh báo khi dẫn Phayu qua con dốc nhỏ dẫn vào đền, "Ở đây, mọi ước nguyện đều trả giá bằng nước mắt." Những chiếc khóa Love Lock chất thành núi trên cây cầu gỗ, mỗi chiếc chứa một ký ức không lối thoát. Họ lần theo manh mối từ các sư thầy, người bán Ema ven đường, thậm chí cả bà lão mù ngồi quét lá cuối ngõ. "Hoàng hôn xuống, bóng của người treo Ema sẽ hiện về nơi họ khắc chữ," bà lão rít lên. Đêm đó, Satsuki kéo Phayu trở lại khu rừng sau đền, nơi hàng nghìn tấm gỗ đung đưa trong gió như lời thì thầm đầy ám ảnh. Khi ánh trăng chiếu xiên vào góc tường mục nát, bóng dáng May thấp thoáng hiện ra—cầm tấm Ema dính máu, nụ cười tàn nhẫn. "Anh tìm thấy em rồi," giọng May vang lên từ hư không. Satsuki vội đẩy Phayu sang một bên, chộp lấy tấm bảng văng ra từ bụi rậm. Dòng chữ đỏ quệt nhoè dưới mưa—"...yêu em mãi mãi..."—như chính lời nguyền đớn đau Phayu muốn phá hủy. "Đập vỡ nó!" Satsuki hét lên, nhưng tay anh bỗng cứng đờ khi chạm vào tấm gỗ. Bỗng, một tiếng khóa lách cách vang lên. Giữa im lặng, chiếc khóa Love Lock trên cổ tay Satsuki—vật cô đeo như bùa may mắn—bỗng nứt vỡ. Bài học từ người bà quá cố chợt ùa về: "MuTeluv sẽ giải phóng anh khi anh dám hy sinh điều quý giá nhất..." Cơn mưa Kawagoe vẫn trút xuống không ngừng. Liệu vết máu trên tấm Ema tan biến theo mưa có phải là dấu hiệu của sự tự do? Hay lời nguyện Love Lock tai quái kia đã chọn một trái tim mới để trói buộc—một trái tim vừa chớm nở trong ánh mắt lo âu Satsuki dành cho anh?