Câu chuyện mở ra ở Nam Phù Thủy — cái dải đất phía nam nơi sông Tiền đổ ra biển, quanh năm đượm mùi mắm nêm, bùn sông và hương trầm quyện từ những bàn thờ tổ tiên dựng ngay bên cửa mỗi nhà. Ở đây, cái rèm giữa người sống và người chết mỏng đến mức bạn có thể nghe thấy tiếng thì thầm của linh hồn vang lên từ dưới mặt nước mỗi khi đêm xuống, còn cảnh sát thì có hẳn một đơn vị chuyên trách "án linh dị" vì chuyện người bị hút sinh lực, mất tích không dấu vết xảy ra như cơm bữa. Pete đã trôi dạt qua các xóm chài của Nam Phù Thủy được nửa năm nay. Anh ngủ nhờ trên gác xép các quán hủ tiếu, né tránh giao tiếp vì mắt anh luôn thấy những sợi xám mờ, mỏng như leech, bám chặt vào cổ người khác, đang từ từ hút sạch sinh khí. Cái mảnh linh hồn quỷ nằm dưới ức anh, từ hồi anh mười hai tuổi bị một con chó đen cắn trong con hẻm ở Nam Phù Thủy, khẽ nhói mỗi khi anh đứng gần những sợi leech đó. Tuần trước ở chợ Bến Lộc, anh nhìn một người đàn bà gầy guộc teo tóp ngay trước mắt: da cô trong suốt, mắt trống rỗng, rồi ngã vật ra đất. Mảnh quỷ trong ngực anh bốc cháy đến mức anh nôn ra máu, chẳng làm được gì ngoài việc đứng nhìn. Niran đặt chân đến Nam Phù Thủy ba ngày trước đó, băng đoàn xe khách từ miền Bắc xuống, mắt trái dán băng vì sáng hôm đó anh vừa giật mạnh một sợi chỉ vận mệnh để cứu một đứa nhỏ khỏi bị biển quảng cáo rơi trúng. Niran có thể nhìn thấy những sợi chỉ vàng óng, mỏng như tơ tằm, vươn ra phía trước mỗi người — đó là vận mệnh của họ. Thay đổi một sợi? Cảm giác như giật dây đàn guitar quá căng, tay sẽ rớm máu. Anh đến Nam Phù Thủy vì một bà đồng mù quáng ở quê bảo rằng chỉ có vùng đất này, nơi cái rèm giữa hai thế giới mỏng manh nhất, mới tìm được "mỏ neo" cho năng lực của anh. Cuộc gặp gỡ định mệnh xảy ra vào tối thứ Ba, ngay giữa chợ đêm Bến Lộc nhộn nhịp mùi ốc nướng và khói nhang. Một bé gái bảy tuổi đang lôi tay mẹ, chỉ vào khoảng không rồi bỗng mắt trợn trắng, ngã khuỵu xuống. Pete nhìn thấy nó đầu tiên: một sợi mù mịt, đen kịt, dày như dây thừng quấn chặt lấy cổ bé, phập phồng mỗi lần hút hơi thở. Anh vừa bước lên, tay đặt lên ngực nơi mảnh quỷ đang cháy bừng, thì một gã mặc áo khoác denim sờn râu lướt qua, lẩm bẩm gì đó, rồi sợi mù kia bật đứt như cành khô. Bé gái ho sặc sụa, má hồng trở lại. Pete ngước lên: băng gạc trên mắt trái Niran rỉ máu, anh nheo mắt đau đớn. Hai người nhìn nhau, Pete cảm thấy mảnh quỷ trong ngực không còn cháy rát nữa, mà rung lên một cái ấm áp lạ thường, như thể nó nhận ra thứ gì đó ở Niran. Niran cũng tròn mắt, anh nhìn thấy sợi vận mệnh của Pete tự động quấn chặt lấy sợi của mình, ngay giữa dòng người chen chúc. Ban đầu chẳng ai tin ai. Pete nghĩ Niran là kẻ lừa đảo, Niran nghĩ Pete là cái bẫy quỷ dữ di động. Nhưng rồi hai đứa trẻ khác mất tích trong xóm, đơn vị án linh dị của Nam Phù Thủy vào cuộc, viên cảnh sát phụ trách lại quen cả gia đình Niran — hóa ra bà nội Niran từng là đồng cốt nổi tiếng ở Nam Phù Thủy nửa thế kỷ trước. Họ buộc phải hợp tác: Pete dò được dấu vết của những sợi mù đen dẫn về ngôi đền chìm cách bờ biển Nam Phù Thủy ba dặm, nơi nước đen ngòm chẳng thấy tay trước mặt. Niran có thể nhẹ nhàng giật các sợi vận mệnh của lũ thủ vệ đền, khiến chúng vấp ngã, rơi vũ khí, hoặc quên sạch lý do mình canh gác nơi này. Mỗi lần dùng năng lực, sợi dây liên kết giữa họ lại thắt chặt thêm một chút. Pete bắt đầu thức dậy biết rõ Niran mơ gì đêm qua — tối hôm trước Niran mơ thấy đầm sen bốc cháy, Pete tỉnh dậy ngửi thấy mùi khói quyện trong không khí. Niran thì bắt đầu cảm thấy cơn bỏng rát từ mảnh quỷ ở ngực mình, dù Pete không hề ở bên cạnh. Đến lần thứ ba đi làm nhiệm vụ, dẹp tan một ổ hồn nước kéo chân người đi đánh cá xuống sông ở rừng ngập mặn Nam Phù Thủy, họ mới thực sự nhận ra: linh hồn hai người đã bị ràng buộc với nhau. Mảnh quỷ trong Pete không còn là mảnh rời nữa, nó đang đan mình vào những sợi vận mệnh của Niran. Nếu Pete chết, tất cả sợi chỉ của Niran sẽ đứt vụn. Nếu Niran giật mạnh một vận mệnh quá sức, mảnh quỷ sẽ thiêu sống Pete. Tất cả đều do cái rèm mỏng manh của Nam Phù Thủy, nơi linh hồn người ta dễ dàng vướng vào nhau hơn bất kỳ nơi nào khác. Càng điều tra, họ càng phát hiện mọi chuyện ở Nam Phù Thủy — từ mấy sợi hút sinh lực, trẻ em mất tích cho đến ngôi đền chìm — đều dính líu đến ông Đạo, kẻ cai trị bóng tối vùng này suốt bốn mươi năm qua. Chính ông ta là người đã đặt mảnh quỷ vào người Pete hồi xưa, cũng chính ông ta trộm các sợi vận mệnh để giữ mình sống mãi. Ông ta đã chờ hai người gặp nhau bấy lâu nay, vì kết hợp năng lực của Pete và Niran, ông ta có thể xé toạc cái rèm giữa hai thế giới, thả tất cả quỷ dữ vào Nam Phù Thủy, hoặc ngược lại, họ có thể phong ấn cái rèm này vĩnh viễn, chấm dứt nạn linh dị hành hạ người dân nơi đây bao đời nay. Cuộc chiến chẳng chỉ thay đổi số phận của riêng họ. Ngư dân Nam Phù Thủy không còn thấy thuyền trống không người mỗi sáng bơi vào bờ. Chợ đêm không còn có người lăn ra chết không rõ nguyên nhân. Đơn vị án linh dị cũng giải tán được, vì mấy sợi leech hút sinh lực đã biến mất. Còn Pete và Niran? Họ chẳng bao giờ rời khỏi Nam Phù Thủy được nữa, không hẳn là không muốn, mà linh hồn họ đã gắn chặt với mảnh đất này, với nhau, với cái rèm mỏng manh đã tạo nên linh hồn của Nam Phù Thủy.