Ai mà ngờ cái ông Zach Galifianakis lùn tịt, mặt lúc nào cũng như đang nuốt phải quả ớt cay, suốt ngày đóng mấy vai hài ngớ ngẩn kiểu "kẻ thừa cuộc" ấy lại bỏ hết mấy kịch bản hài quen thuộc để lôi kéo cả thiên hạ vào cái thế giới làm vườn nực cười của mình nhỉ? Đúng là chẳng ai đoán được bước đi của ổng, mà điểm nhấn của cả chương trình chẳng đâu xa lạ chính là cái tiêu đề nghe giản dị đến mức lôi cuốn: Nào ta cùng làm vườn. Mỗi tập phim mở đầu bằng cái giọng lầm bầm đặc trưng của Zach, ổng lôi tuột chiếc áo thun xộc xệch lên, cầm cái cuốc cũ sờ rờ nhìn vào camera rồi rên rỉ: "Nào ta cùng làm vườn" — câu nói nghe thì ngây ngô như bài hát thiếu nhi, nhưng ngay giây tiếp theo ổng có thể quay sang hỏi một cô bé 5 tuổi đang mút kẹo đá: "Cậu có nghĩ cải bắp là quái vật ngoài hành tinh ngụy trang không đấy?" Thế giới làm vườn mà Zach đào sâu chẳng hề giống mấy chương trình dạy trồng rau kiểu mẫu trên truyền hình, nơi người dẫn chương trình mặc tạp dề lụa, mỉm cười nói về độ pH của đất. Ở đây ổng mời toàn những chuyên gia kỳ quặc áp đảo: có ông chú sống ở vùng nông thôn Oregon suốt 20 năm chỉ ăn rau tự trồng, nhưng lại chẳng trồng chúng trên luống đất mà nhét vào đủ loại giày cũ, ủng cũ vứt đi; có bà chuyên gia nấm tóc dài rối bù, từ chối gọi nấm là "thực phẩm" mà gọi là "những người bạn không xương", còn rủ Zach cùng ngồi thiền với mấy cây nấm truffle dưới gốc sồi; rồi cả mấy ông nông dân trẻ sống kiểu off-grid, tự chế máy làm phân hữu cơ từ rác thải nhà bếp, mà Zach thì cứ đứng nhìn chằm chặp bằng cái mặt lạnh tanh, thỉnh thoảng lại hỏi mấy câu đánh đố kiểu "Nếu cà chua là trái cây thì tại sao không ai cho nó vào bánh kem sinh nhật?" Mấy đứa nhỏ được phỏng vấn thì tò mò đến mức làm người lớn cũng phải bật cười: có đứa hỏi Zach "Tại sao củ cà rốt có rễ râu, còn ông thì không?", có đứa bảo ổng "Nếu ông trồng được kẹo dẻo thì tôi sẽ giúp ông tưới nước mỗi ngày, tưới bằng nước ngọt có ga nhé", rồi cả đứa bé 4 tuổi nghiêm túc giải thích cho Zach rằng "Cây đậu đũa dài ra là vì chúng muốn chạm vào mặt trời, giống như tôi muốn chạm vào cái iPad vậy". Suốt cả chương trình, dù Zach cứ làm trò hề, hỏi mấy câu ngớ ngẩn, nhưng lại lồng ghép khéo léo những thông tin thật về nguồn gốc thực phẩm chúng ta ăn mỗi ngày: từ chuyện nông dân trồng lúa mì ở Kansas phải đấu tranh với hạn hán do biến đổi khí hậu, đến việc mấy bà nội trợ ở thành phố Việt Nam thì tự trồng rau muống, húng quế trên ban công chung cư chật hẹp, tất cả đều được ổng đưa vào với cái nhìn trân trọng, dù vẫn phủ lên một lớp hài hước kỳ khôi đặc trưng. Không hề giáo điều kiểu "phải ăn sạch, phải trồng rau đi", mà là kiểu "Nào ta cùng làm vườn" — cùng nhìn vào cái củ cà rốt mình cầm trên tay, tự hỏi nó lớn lên từ đâu, từ bàn tay của ai, rồi cười ầm lên vì mấy cái trò ngốc nghếch của Zach, mà tự dưng thấy trân trọng cái bát cơm, đĩa rau mình ăn mỗi ngày hơn hẳn.