Robbie đã không đi học ba tuần liền, chỉ quanh quẩn ở bờ hồ Tây, nơi Mai – bạn gái anh – trượt chân rơi xuống nước ba tháng trước, chiếc xe đạp vẫn nằm nguyên trên bờ cỏ, nhưng xác cô ấy mãi chẳng tìm thấy. Anh vẫn giữ cái ruy băng lụa xanh cô đeo tóc mỗi ngày, ngửi hoài vẫn thấy mùi dầu gội bưởi cô hay dùng, đến mức Tuan – thằng bạn thân – sợ anh phát điên, đành đi cùng Linh, đứa con gái cùng lớp hay mê chuyện thắt cổ béng, mang cuốn sổ bìa đỏ lấm tấm vết máu khô cô nhặt được trong mái nhà cũ của bà nội, đến cái dinh thự nhà Vinh bỏ hoang ở ngoại ô. Mấy đứa bắt xe ôm đến tận đầu ngõ lúc 10 giờ đêm, lạnh run vì gió đồng, nhìn cái dinh thự mục nát, cửa sổ đóng gỗ ép, tường bong tróc lởm chởm như da người lở loét, ai cũng nổi da gà. Linh lật cuốn sổ bìa đỏ, giọng run run đọc quy tắc của cái Nghi lễ Sách Đỏ ghi trong đó: phải đúng 12 giờ đêm, thắp bảy cây nến đen, vẽ vòng tròn muối trộm được từ mộ của Mai, đặt đồ vật cá nhân của người chết vào giữa, niệm chú ba lần, tuyệt đối không ai được bước ra khỏi vòng tròn. "Nghe nói nhà Vinh cả nhà mất tích từ năm 92, chẳng ai dám vào đây, vì cuốn sổ này là đồ của bà chủ nhà để lại" – Linh nói, mà Phong, thằng hay rủ đi dọa ma, còn cười hô hố: "Sợ gì, triệu hồi được Mai về cho Robbie nói lời tạm biệt là xong". Chúng nó lén trèo qua hàng rào gai, vào phòng khách bụi mờ, đặt nến lên bàn gỗ mục. 11 giờ 58, Robbie đặt cái ruy băng xanh vào chính giữa vòng muối, tay run đến mức ruy băng suýt rơi. Đúng 12 giờ, cả bốn đứa niệm chú theo chữ viết nguệch ngoạc trong sổ, nến bỗng tắt phụt một cây, rồi hai cây, khói đen cuộn lên mùi lưu huỳnh nồng nặc. Vòng muối bỗng nứt toác từ giữa, ngay dưới cái ruy băng, một khe sáng đỏ rực lóe lên, nóng bỏng đến mức muối tan chảy thành vũng nước – Cổng Địa ngục mở ra rồi. Đầu tiên là một bàn tay trắng nhợt, có màng giữa các ngón, móng đen dài ngoằng, chìa ra từ khe sáng. Rồi một thân hình lồ lộ kéo mình lên, quần áo ướt sũng rêu xanh, tóc dính đầy bùn, mặt Mai hiện ra nhưng nửa hộp sọ lộ ra, tảo biển mọc chi chít trên má cô. "Robbie, em nhớ anh" – giọng cô vang lên, nhưng lồng ghép hàng ngàn tiếng gào thét từ khe sáng phát ra, lạnh toát sống lưng. Khe sáng càng lúc càng rộng, bóng tối ùa ra từ đó, túm lấy chân Phong trước nhất, kéo nó lê đi về phía cổng, thằng bé gào thét, da thịt bốc khói chỗ bóng đen chạm vào, chẳng mấy chốc chỉ còn lại một chiếc giày thể thao nằm lả tả trên sàn. "Cái Nghi lễ Sách Đỏ này không phải để gọi hồn! Nó là chìa khóa mở Cổng Địa ngục mà nhà Vinh dùng để đổi lấy của cải!" – Linh hét lên, cuốn sổ bìa đỏ đang cháy sém da tay cô ấy, nhả ra mùi thịt cháy, cô ấy rùng mình không thả tay ra được. Robbie đứng sững, mắt dán vào cái bóng giả dạng Mai, quên cả chạy. Tuan đập vai anh: "Mày còn ngây người nữa là cả bọn chết hết! Phải ném cuốn sổ vào cổng địa ngục thì nó mới đóng lại!" Robbie chớp mắt, nhìn cái ruy băng cháy sém cạnh khe sáng, nhìn Linh đau đớn quằn quại, rồi liều lĩnh nhặt cái chân ghế gãy sát đất, đập mạnh vào tay Linh để gỡ cuốn sổ ra, ném thẳng vào khe sáng đỏ rực. Cổng địa ngục gào lên một tiếng rùng rợn, cái bóng giả Mai tan thành nước đen, khe sáng nhanh chóng khép lại, cả dinh thự bắt đầu rên rỉ, sàn gỗ mục nát nứt toác, lửa từ dưới đất trào lên. Ba đứa chạy bán sống bán chết ra ngoài, Tuan bị mảnh kính cắt rách tay, Linh tay cháy bỏng, còn Robbie vẫn nắm chặt cái ruy băng, giờ đã đen xì mùi lưu huỳnh. Họ ngồi bệt xuống cỏ bên đường, chẳng còn tiếng cười hô hố của Phong, cuốn sổ bìa đỏ biến mất cùng khe sáng, nhưng Robbie biết Nghi lễ Sách Đỏ chưa kết thúc. Anh không được nói lời tạm biệt với Mai thật, nhưng lần đầu tiên sau ba tháng, anh không còn khao khát gọi cô ấy về nữa – vì cái giá phải trả, là cả Cổng Địa ngục có thể nuốt chửng tất cả. Gió thổi qua, cái ruy băng trong tay anh khẽ rung, như có ai đó nhẹ nhàng vuốt ve tóc anh lần cuối, rồi bay mất vào đêm tối.