Ngôi Nhà Cạm Bẫy dựng sừng sững giữa cánh đồng olive hoang vắng của vùng Tuscany, nơi ánh nắng vàng rực rỡ phủ lên những bức tường đá phong rêu như một lớp mặt nạ hoàn hảo. Marco và Elena – cặp đôi từng gắn bó suốt bảy năm – chọn nơi này để cứu vãn cuộc hôn nhân đang rạn nứt. Họ hứa với nhau hai ngày không tranh cãi, chỉ có tiếng đàn accordion từ quảng trường xa xa và hương rượu Chianti nồng nàn. Nhưng Ngôi Nhà Cạm Bẫy chẳng bao giờ giữ lời hứa. Chủ nhà – ông lão Vittorio với nụ cười như vết nứt trên gốm cổ – đón họ bằng mâm bruschetta nghi ngút khói. “Đêm đầu tiên ở đây thường… đáng nhớ,” giọng ông khàn đặc pha lẫn thứ tiếng Ý địa phương trúc trắc. Elena nén bực bội khi Marco lại cắm đầu vào điện thoại, không ngờ chiếc bánh mì nướng bà chủ đặt lên bàn phủ một lớp nấm độc màu trắng như tuyết. Đêm ập xuống nhanh hơn dự tính. Gió từ dãy Apennine thổi qua khe cửa sổ mục nát, rít lên như tiếng còi báo động. Elena giật mình tỉnh giấc lúc 2:07 sáng vì tiếng chân ai đó lê thê trên gác mái. Marco gạt đi: “Chuột thôi”. Họ không biết Vittorio đang ngồi trong phòng đọc sách tối om, mân mê chiếc dao găm cổ mà họa tiết rắn quấn quanh chuôi in hằn dấu răng của những vị khách trước. Sáng hôm sau, cặp đôi thức dậy với vali đã bị lục soát. Chiếc nhẫn cưới của Elena biến mất. Vittorio lắc đầu tiếc rẻ: “Bọn trộm trong làng hay nhắm vào người nước ngoài”. Trong lòng ông, ngọn lửa hận thù bùng lên khi nhìn Marco – gã đàn ông trẻ tuổi giống hệt kẻ đã phản bội mình năm xưa. Ngôi Nhà Cạm Bẫy có quy tắc riêng: kể từ khi vợ cũ bỏ đi, Vittorio biến nơi này thành mê cung báo thù. Trận mưa rào ào xuống chiều Chủ nhật nhốt họ trong nhà. Elena phát hiện cánh tủ gỗ sồi đầy ảnh chụp những cặp tình nhân lạ mặt – tất cả đều dừng lại ở năm 2019. Trong lúc Marco loay hoay sửa chiếc xe hư, cô lần theo vệt nước từ hành lang tẩm thuốc sâu dẫn xuống tầng hầm. Không khí nồng nặc mùi formaldehyd xộc vào mũi khi cô nhìn thấy chúng – những chai lọ thủy tinh đựng mẫu vật… kỳ dị. Tiếng Marco hét vang từ sân trước như dao cứa vào im lặng. Elena chạy lên, bỏ lại sau lưng ánh mắt Vittorio đang lóe lên từ cuối cầu thang. “Anh sao thế?” – cô hổn hển. Marco chỉ tay run rẩy về phía lốp xe đã bị cắt nát bằng chính con dao găm họ thấy trong album gia đình ông chủ. Ngôi Nhà Cạm Bẫy đã giăng sẵn lưới. Họ định lao về hướng con đường đất dẫn ra quốc lộ, nhưng Vittorio đã đợi sẵn ở cổng với khẩu shotgun han gỉ. “Các người tưởng mình là nạn nhân à?” – giọng ông rền vang như sấm. Elena chợt nhớ tới tờ báo cũ trong phòng khách: Hai khách du lịch Đức mất tích gần Arezzo, ngày đăng trùng khớp với bức ảnh cuối cùng trong tủ. Marco nắm chặt tay cô, nhưng liệu họ có đủ thời gian trước khi Ngôi Nhà Cạm Bẫy nuốt chửng thêm một cặp đôi nữa?