NGỌN LỬA YÊU HẬN Đêm ấy, mưa như trút nước. Tiếng gươm giáo chạm nhau ken két xé toang màn đêm, lẫn trong tiếng thét tuyệt vọng từ những người thân yêu nhất của Cố Quân Dao. Gia tộc họ Cố – một họ lớn trung thành với triều đình – bị tận diệt chỉ trong một khắc. Máu loang đỏ sân đình, thấm ướt những đóa hồng trắng vương phi từng tặng mẹ nàng. Quân Dao bị nhốt trong hầm kín, mắt mở trừng trừng nhìn cha nàng gục ngã trước lưỡi gươm tẩm độc. Kẻ dẫn đầu toán sát thủ khẽ nhếch miệng, một cái tên khắc vào tim nàng: "Nhạc gia…". Chạy trốn qua cống ngầm, lưu lạc giữa rừng sâu, thân thể đầy thương tích mưa móc dày vò, Quân Dao chỉ còn một ý nghĩ: "Trả thù!". Ngọn lửa yêu hận cháy âm ỉ trong lồng ngực non nớt, thôi thúc nàng bám theo dấu xe ngựa có huy hiệu rắn độc – biểu tượng của "Cực Nhạc Các". Tổ chức ấy nhận nàng vào, không phải vì thương cảm, mà vì ánh mắt đẫm máu của đứa trẻ mười lăm tuổi hứa hẹn một vũ khí sắc bén. Năm năm hàng ngục. Trong lòng địa cung âm u, Quân Dao học cách dùng phi đao, pha độc dược, lọc mật ngọt từ nụ cười chết chóc. Những đòn tra tấn rình rập trong bóng tối, những miếng thịt tươi sống buộc nàng phải cắn xé để sống sót… đã tôi luyện cô tiểu thư ngày nào thành quái vật không biết run sợ. Chỉ khi khắc tên "Nhạc Cẩn Thần" lên cánh tay trái, tay phải nàng mới run rẩy. Vị hoàng tử lạnh lùng năm xưa, giờ chỉ còn là con tốt bị triều đình ruồng bỏ, nhưng nghe đồn hắn giữ một điều khiến cả vương thất run sợ… Trở về hoàng cung dưới lớp mặt nạ Công chúa Oanh Ca, Quân Dao thản nhiên đạp lên tấm thảm dệt bằng tóc của kẻ thù cũ. Chiếc váy lụa đỏ rực như máu phủ lên vết sẹo ngang bụng – dấu tích từ đêm diệt môn. Nàng mỉm cười nhẹ dạ với các lão thần, khẽ chạm cánh hoa mộc lan lên tóc Thái tử – món quà tẩm "Tuyệt Mệnh Hương". Ai ngờ đêm yến tiệc, chính Nhạc Cẩn Thần lại hất chén rượu độc của nàng xuống đất, mắt lạnh như băng: "Cố tiểu thư vẫn thích dùng hạ tiền chi chưởng thế này sao?". Hắn biết! Hóa ra cái chết của tộc Cố không đơn giản chỉ là sự trừng phạt sau cuộc đảo chính. Nhạc Cẩn Thần âm thầm nhốt chính mình trong dinh thự đổ nát, không phải vì thất thế, mà để che giấu tấm ngọc bội khắc hai chữ "Quốc Sư" – thứ đã gây ra thảm án năm nào. Ngọn lửa yêu hận trong lòng Quân Dao bỗng chập chờn. Liệu trả thù xong, nàng có còn là chính mình? Hay sẽ thành con rối cho âm mưu lớn hơn – thứ mà Nhạc Cẩn Thần đang gánh chịu? Bóng đêm lại buông. Trên mái ngói hoàng cung, Cố Quân Dao bật khóa phi đao, mắt dán vào bóng lưng gầy đang chống gậy đi về phía thư phòng. Nàng thấy hắn cầm chén thuốc đắng lên môi, thoáng một tiếng thở dài… Giống y như cha nàng trước khi chết.