Dòng sông cuộn chảy như ranh giới giữa tự do và gông cùm, hơi nước bốc lên mù mịt che lấp bờ bên kia. Jake Remy ném đi tẩu thuốc, ánh mắt hằn học dán chặt vào chiếc phà trống trơn đang dập dềnh trôi dạt. Khói súng vẫn còn vương trên lớp vải bạt xe tải đầy chiến lợi phẩm – thành quả vụ cướp đẫm máu giờ trở thành gánh nặng chết người. Người chèo thuyền Travis đứng lặng bên kia bờ, bàn tay chai sạn vẫn siết chặt dây cáp như lời thách thức. Hành động dứt khoát cắt đứt phà giữa dòng nước của gã khiến lũ người Remy nhe nanh. "Mày tưởng trốn được sao?" - Remy gầm lên, giọng khàn đặc pha lẫn tiếng sóng vỗ - "Cả làng mày vẫn còn ba mạng sống bên này!" Cây đèn bão trên phà vụt tắt khi Travis rời đi, bóng tối nuốt chửng nhịp thở dồn dập của bọn tội phạm. Bên kia sông, tiếng trẻ con khóc nức nở xé toạc màn đêm – những người mẹ đang giằng xé giữa việc nhìn bọn Remy treo cổ cha chồng mình lên cột gỗ, hay lao vào dòng nước đục ngầu đầy xoáy nước. Người chèo thuyền duy nhất hiểu rõ tử thần ẩn dưới lớp sóng tưởng hiền hòa này đã biến mất trong làn sương. Những bậc đá trơn nhẫy dưới chân thị trưởng Maguire đột ngột sụt lở, cái đầm nước tưởng lội được giờ thành cái bẫy cát lún. Remy giật súng từ tay đồng bọn, họng súng chĩa về phía dân làng đang giằng co kẻ con tin – khoảnh khắc đó, một hòn đá từ bờ Nam văng tới trúng cổ tay hắn. Máu Remy và máu thị trưởng nhỏ xuống nước, hòa thành vệt đỏ loang chậm về phía Mexico.