Người Dẫn Lối (Phần 1) Khói đen cuồn cuộn nuốt chửng nền trời, quyện vào mùi máu tươi và đất cháy. Ba bóng áo trắng đồng phục học sinh – Yamato, Minato, Hana – co rúm trong góc hẻm tối, mắt trợn ngược nhìn đống đầu lâu chất đống trước quảng trường. Chiến tranh đã diễn ra không ngưng nghỉ suốt hai tháng, từ cái ngày định mệnh bọn họ bước nhầm qua cánh cổng dị thường trong chuyến dã ngoại. "Mình… mình đang ngủ mơ… phải không?" Minato rú lên, tay xiết chặt yếm áo Hana đang rũ ướt mồ hôi. Nhưng mưa tên từ bức tường thành sập xuống ghim đầy lên xác một lính kỵ binh gần đó khiến máu tóe lên nền đá. Cái thực tại ấy đập thẳng vào mặt chúng. Yamato – cậu học sinh từng bị chế giễu vì thân hình gầy gò – kéo bạn chui vào đống rác thối rữa. "Im lặng!" Giọng cậu rè rè nhưng đanh thép khác thường. Bỗng một bóng đen khổng lồ chắn ngang lối thoát. Tên đao phủ. Hắn mặc giáp sắt lem màu gỉ, tay kéo lê thanh đại đao nhuốm vệt nâu đen. Chỉ một nhát chém, đầu Minato sẽ lìa khỏi cổ. Mắt Hana nhắm chặt, tay bịt miệng nấc nghẹn. Nhưng Yamato không rời mắt khỏi lưỡi dao chết chóc đang vút lên… Gầmmmm! Một tiếng gầm rung chuyển phố xa. Người đàn ông lập tức khựng lại, mũ trụ xoay về hướng âm thanh. Dưới kẽ sắt, đôi mắt tinh anh lóe lên… sự sợ hãi? Hắn thét lệnh bằng thứ tiếng cổ quái rồi phóng mình vào bóng đêm, bỏ lại ba đứa trẻ ngơ ngác. "Chạy! Xuống khu chợ ngầm!" Yamato hét, đẩy hai bạn xông qua làn khói. … Dưới ngầm thành phố tàn lụi, không khí loãng hẳn. Mùi xú uế hoà vào mồ hôi của những kẻ trốn chạy nóng hổi. Họ len qua đám trẻ em xương xẩu đòi ăn, đàn ông một mắt chăm chú mài dao, phụ nữ khoả thân ngồi bán trên đống rơm mục. "Tiền thành… tiền nhà em không có," Hana ôm vai run rẩy khi lũ cò mồi vây quanh. Minato đã mất toàn bộ năng lượng để thở gấp. Một bàn tay thô ráp nắm lấy vai Yamato. "Bọn nhóc… cần Người Dẫn Lối?" Ragul – đầu trọc bừng cháy hình xăm rồng đỏ, hở hàm răng vàng khè đầy túi máu khô – đứng đó như sinh ra từ bóng tối. Y rút bình rượu mạnh tu ừng ực, chảy xuống ngực áo da thú lem luốc. "Ragul bán chỉ dẫn…" Y nhổ bã kèm máu xuống nền đất ẩm, "hoặc máu chúng mày." Leng… leng… leng… Phía hoàng thành vọng lại tiếng chuông lạnh sống lưng. Ragul bỗng cau mày. "Chuông thánh tẩy rung cả đêm nay… Chuyện lớn rồi." Yamato đưa mắt nhìn trời qua khe ngầm – những chòm sao xếp hình bàn cờ, hoàn toàn xa lạ. Ký ức về con thú nửa người nửa gấu họ chạm trán ở hầm mỏ bỗng hiện về. Cả hai thứ không nên tồn tại ở thế gian này. Nhưng chúng đều là manh mối để trở về nhà. "Được. Dẫn đường đi!" Yamato hộc lên đầy thách thức. Minato giật mình. "Rồi? Tên này sát nhân đấy!" "Cứ ngồi đây thì chỉ chờ xác thối," Yamato lạnh lùng ném lại. "Sống sót đã… rồi tính!" Ragul nhe răng cười khoái trá, xoay người bước vào đường hầm càng tối hơn. Bức tường như hiện ra vô số mặt quỷ khắc bằng máu, lìa lạm cả nhóm dấn sâu vào mê huyệt. Tiếng chuông ngoài kia bỗng vỡ tan thành một nốt cao đau đớn… Như than khóc cho những linh hồn sắp biến mất.