Louis, người ta vẫn gọi ông bằng cái tên ấy trong những cuốn sách cũ, quyết định rời khỏi thành phố ánh sáng. Ông, một nhà văn người Flemish với những trang viết đã từng được cả thế giới biết đến, bỗng chốc chọn một sự tan rã có chủ ý. Côte d’Azur, miền đất với nắng vàng chói chang và biển xanh lấp lánh, dường như mỉm cười với ông một cách quen thuộc, như một thử thách ngầm. Không phải ông mải tìm kiếm cảm hứng mới, như lời ông tự nhủ trước đám đông. Mà ông đang trốn chạy. Trốn chạy khỏi cái bóng của chính tên tuổi mình, khỏi những kỳ vọng đóng khung lấy mỗi con chữ ông viết ra. Ở đây, trong một ngôi lào nhỏ lặng lẽ xa xa those giờ phút xô bồ của Nice hay Cannes, Louis trở thành Người đàn ông vô danh. Ông mua một căn nhà đá cũ kỹ, tường phủ rêu, cửa sổ nhìn ra bờ vách đá và biển không cùng. Chẳng ai biết ông là ai. Người dân địa phương chỉ thấy một người đàn ông trung niên, lặng lẽ, thường ngồi trên hiên nhà với một quyển sổ tay, đôi mắt đăm chiêu nhìn về chân trời nơi mặt trời lặn nuốt chửng cả một vùng biển. Sự cô lập này không phải là sự tịt dần, mà là một sự tinh gọn. Louis lấy lại nhịp thở. Ông viết, không phải để xuất bản, mà để ghi chép lại tiếng thì thầm của những cơn gió đổi chiều, mùi vị của muối và thảo mộc sau cơn mưa, ánh mắt của một đứa trẻ chạy qua con đường mòn. Những trang giấy ấy là của ông, thuộc về ông, và sẽ chẳng bao giờ phải chịu sự phán xét của ai. Người đàn ông vô danh ấy, trong sự lặng lẽ ấy, bỗng thấy mình được sống lại. Không còn là nhà văn Louis, cái tên đã trở thành một thương hiệu. Mà chỉ là một con người, một bộ phận nhỏ bé của cảnh vật mênh mông này, để ý thấy ra ngay cả nỗi cô độc cũng mang một sắc thái riêng, một vẻ đẹp cay đắng và chân thực. Có lẽ, cảm hứng chẳng phải đến từ sự ồn ào của thế giới, mà chính là từ sự tắt đi hoàn toàn của cái “tôi” nổi tiếng kia. Ở nơi đây, ông là ai? Không ai biết, và chính điều đó, bỗng trở thành tự do lớn nhất.