Trong những năm tháng quân phiệt cát cứ, giang sơn rối loạn, máu me chảy thành sông, bóng tối bao trùm khắp nơi. Giữa không khí tăm tối ngột ngạt ấy, bóng hình một lão y nghèo, với nụ cười méo mó và hơi rượu bay lên nồng nặc sau mỗi bước chân, trở về làng xưa của mình. Người ta gọi ông bằng cái tên mỉa mai đầy sự khinh bỉ: Lão Tửu Quỷ. Ông tìm được nơi tạm thân dưới mái một ngôi chùa cũ kỹ, nơi bụi phủ kín, chỉ còn tiếng chuông gió buồn hiu hắt. Nhưng ít ai biết, dưới mái chùa tàn này, anh linh của người quá cố vẫn còn mãi, và nơi đây, cũng là nơi Lão Tửu Quỷ bắt đầu hành trình mới của mình. Không gian chùa Ký Cốt, với những bức tường rêu phong, những tượng Phật bụi bặm, lại trở thành nơi ông trú ẩn. Một đêm lạnh, mưa tầm tã, ông tìm thấy Như Linh - một góa phụ trẻ với đôi mắt buồn như nước mắt, lẩn trốn trong chùa vì sợ hãi. Lão Tửu Quỷ, tay cầm chai rượu, lại không thể khoanh tay đứng nhìn. Ông cứu lấy cô, chén rượu khuya vừa sưởi ấm, vừa mở lời an ủi, thắp lên tia hy vọng mong manh. Từ đó, ngôi chùa không chỉ có hài cốt quá cố, mà còn có tiếng cười, tiếng哭, và sự sống đang quay trở lại. Nhưng sự bình yên không kéo dài. Lão Tửu Quỷ nhanh chóng nhận ra vùng quê này chìm trong bóng ma của cái tà. Sơn Thần địa phương, dưới bàn tay của một lũ cường quyền, vừa là nỗi sợ hãi, vừa là công cụ bóc lột. Chúng âm mưu một nghi lễ kinh hoàng tế sống trẻ con để "dâng" núi thần, hòng củng cố quyền lực và mở rộng địa bàn. Như Linh, với sự thông minh và lòng nhân ái của mình, đã vô tình chứng kiến bí mật khủng khiếp ấy. Lão Tửu Quỷ, dù say khướt, bộ óc sắc bén vẫn tỉnh như tỉnh. Ông không chỉ vạch trần âm mưu, dùng những bài thuốc cổ truyền và kiến thức thực chiến của một quân y, ông chứng minh bộ mặt giả dối của nghi lễ và kẻ đứng sau. Sự can đảm của ông khiến cả vùng tỉnh giác, đe dọa cơn ác mộng đang ấp ủ. Người Giữ Đèn Ở Chùa Ký Cốt từ lúc này không chỉ là nơi trú ngụ. Khi những ngọn đèn dầu thắp lên trong đêm, ánh sáng mờ ảo của chúng không chỉ sưởi ấm lòng người trú ẩn, mà còn trở thành biểu tượng của sự sống, của chính nghĩa, đối lập với bóng tối tội ác. Lão Tửu Quỷ trở thành người thủ hộ, người gác cổng giữa cái tà và cái thiện. Ông bảo vệ Như Linh, che chở cho những người nhỏ yếu lẩn chốn chùa. Trong quá trình đó, ông gặp Đông Sinh - một gã lãng tử chỉ biết chơi bời, bất cần. Nhưng Lão Tửu Quỷ nhìn thấy trong Đông Sinh cái hồn cốt của người trai Việt. Ông dùng những lời lẽ thẳng thắn, những dằn vặt rượu, và cả những hành động cụ thể để cảm hóa gã trai trẻ. Ông dạy Đông Sinh về lòng nhân ái, về trách nhiệm với cộng đồng. Và cơ hội đến nhanh chóng - một vụ án buôn lậu vũ khí tàn nhẫn, đang làm máu đổ xối xả, cũng là mối đe dọa lớn cho làng mối. Đông Sinh, được Lão Tửu Quỷ tin tưởng và chỉ dạy, đã dũng cảm tìm cách tiếp cận, sử dụng sự tinh quái và lòng dũng cảm để vạch trần đường dây tội phạm, góp phần giải cứu vô số sinh mạng. Và cái tên Thu Anh, một đứa trẻ gái hiền lành, lại trở thành mục tiêu kế tiếp trong kế hoạch tế sống man rợ. Số phận của cô bé hiện hữu trước mắt Lão Tửu Quỷ như một đốm lửa dễ tắt giữa giông bão. Ông không thể đứng yên. Cuộc đấu trí cam go với bọn tà giáo và tên cường quyền sau đây bắt đầu. Ông dùng trí thông minh, sự khôn ngoan, và cả những bài thuốc gây rối loạn giác quan, những thủ đoạn tâm lý để đánh lạc hướng, tạo cơ hội. Cuối cùng, ông đã giải cứu Thu Anh khỏi bàn tay tàn bạo của kẻ thù, trả lại cho cô tuổi thơ ngây thơ. Lão Tửu Quỷ không chỉ đối mặt với quân phiệt, với tà giáo. Ông còn là chỗ dựa cho những chí sĩ yêu nước đang âm thầm hoạt động, việc hợp tác với họ luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Ông dùng chùa Ký Cốt làm trạm liên lạc, nơi ẩn náu an toàn, dùng rượu và vẻ ngoài vô hại để che đậy cho những hoạt động bí mật. Và trong những cuộc đấu trí căng thát ấy, ông đã thoát hiểm, giải cứu được không ít mạng người quý giá, trong đó có những hạt giống tương lai của đất nước. Nhưng ngày qua ngày, vết rượu và tuổi tác đè nặng lên vai lão y. Ánh đèn dầu trong chùa dường như cũng yếu đi theo nhịp tim của ông. Khi bóng đen của thời cuộc và bệnh tật bao trùm, Người Giữ Đèn Ở Chùa Ký Cốt chọn sự thanh thản. Ông nhắm mắt xuôi tay, bỏ lại sau lưng những ngọn dầu vẫn đang bập bùng, và một di sản lớn lao. Những người từng được ông cứu, được ông cảm hóa - từ Như Linh kiên cường, Đông Sinh lẫy lỡ đã trưởng thành, đến Thu Anh với đôi mắt trong sáng chưa hề sợ hãi - tất cả đều nhận được di sản của lòng nhân ái, sự can đảm và lòng yêu nước mà Lão Tửu Quỷ để lại. Họ không đứng yên mà tiếp tục con đường ông đã chọn. Như Linh trở thành người liên lạc cho nghĩa quân, Đông Sinh gia nhập hàng ngũ cách mạng, sẵn sàng chiến đấu. Ánh đèn chùa Ký Cốt có thể tắt, nhưng ngọn lửa của lòng trung nghĩa và khát vọng độc lập mà Lão Tửu Quỷ thắp lên trong tim họ, giờ đây đã bùng thành ngọn hải đăng soi đường cho cả một thế hệ dấn thân vào con đường cách mạng, rửa nhục cho giang sơn.