Mưa vẫn rơi dai dẳng suốt hành trình chuyển nhà. Khi chiếc xe chật vật dừng trước căn nhà gỗ cũ kỹ ở khu Chongtham, Vira biết từ đây họ sẽ phải tự bơi. "Yanti's Salon" – tấm biển mới còn thơm mùi sơn vội – dường như là lời thề nguyền của mẹ: phải sống, bằng mọi giá. Nhưng liệu một quán cắt tóc nhỏ có đủ sức gánh cả ba mạng người đang chênh vênh? Yanti đứng trước bàn thờ chồng mỗi đêm. Khói nhang cuồn cuộn hòa cùng tiếng thì thầm lạnh sống lưng. Người đàn bà ấy giờ đây mỏng manh như chiếc bóng, chiếc khăn tang quấn chặt đến nghẹt thở. Ban ngày, bà cười như nắng với khách hàng, tay kéo thoăn thoắt. Nhưng khi cánh cửa salon đóng lại, một Yanti khác hiện ra – mắt trắng dã, hàm răng nghiến ken két vào khung giường cũ mỗi lần nghe tiếng con trai út hẹn bạn đi chơi. "Con không được thoát khỏi mẹ." Giọng bà rít lên trong bóng tối khi lần đầu bắt gặp Vira dẫn bạn trai về nhà. Hai bàn tay gân guốc siết chặt cánh cổng sắt, móng tay trầy xước đến rỉ máu. Những cơn thịnh nộ bất ngờ biến salon thành bãi chiến trường: tượng Phật nhỏ trong phòng khách vỡ tan tành chỉ vì nhóc Tito vô tình làm đổ ly nước, bàn ghế bị đá lộn cộn mỗi khi ai đó nhắc đến cái chết của cha. Thành phố Chongtham xì xào. Khách quen thì thào về "Người Mẹ Ma Quái" ở tiệm tóc cuối phố – kẻ chộp lấy tua rua áo khách hàng nam giới để soi dưới ánh đèn, lẩm bẩm những câu sấm kỳ quái. Đêm nào hàng xóm cũng giật mình vì tiếng gào thét xé toạc màn đêm, tiếng đập phá nồi niêu rồi lại tiếng khóc nức nở như ma đói. Vira vẫn cặm cụi quét tóc vương trên sàn, nụ cười giả tạo dán chặt trên môi. Nhưng trong góc tối nhất của salon, chiếc bàn tẩy tóc bằng đồng bỗng dưng nổi gai nhọn tua tủa – thứ vũ khí nguy hiểm nhất của "Người Mẹ Ma Quái" mỗi khi cơn giận dữ trỗi dậy.