Nguyên Sinh (Phần 3) Gió rít qua kẽ đá như tiếng hú của linh hồn đói khát. Kark, người săn bộ lạc U’ra, nép mình trong hang động, bàn tay nắm chặt cây giáo gãy. Máu khô dính trên ngực hắn không phải của kẻ thù, mà từ một vết cào sâu của quái thú ba móng — thứ suýt cướp đi mạng sống hắn buổi chiều tà. Trong góc tối, con Khủng Long Cánh Cụt (Ornithocheirus) cụt một cánh thở dốc, đôi mắt vàng lóe lên ánh sợ hãi. Hai kẻ bị thương, hai kẻ không thể sống sót một mình... đối mặt nhau. Chúng không phải bạn. Càng không phải đồng loại. Kark từng chứng kiến đồng tộc mình bị xé xác bởi nanh vuốt Khủng Long. Còn con quái vật này, suốt ba năm trời, chỉ biết lượn trên bầu trời hoang dã, săn lùng những con mồi yếu ớt. Thế nhưng khi kẻ săn mồi gục ngã trước đàn Velociraptor đói khát, chính cây lao rách nát của Kark đã hất ngược một trong số chúng. Một hành động bản năng — hay sự điên rồ — khiến hai sinh mệnh bỗng chốc thành đồng minh. --- Rừng Sắc Màu Chết là nơi không dung thứ kẻ yếu. Để sống, chúng phải học cách nghe nhau. Tiếng gầm khàn đặc của Khủng Long mỗi khi đàn Titanoboa trườn tới. Cái vẫy tay gấp gáp của Kark khi phát hiện bầy kiến quân đội đang bò lên vách đá. Bữa ăn đầu tiên chia sẻ — xác một con Arthropleura khổng lồ — khiến dạ dày Kark quặn thắt, nhưng máu tươi từ miếng thịt lổm ngổm của quái thú kia lại giữ hắn tỉnh táo. Dần dà, đôi mắt vàng không còn nhìn hắn như thức ăn. Nó học cách nhắm mắt khi Kark lấy nhựa cây độc bôi lên giáo mới — thứ từng giết chết đồng loại nó. --- Mùa khô đến, nước trở thành thứ xa xỉ. Khi nguồn suối cuối cùng bị lũ Deinosuchus chiếm giữ, Kark đào sâu vào ký ức bộ lạc — những câu chuyện về "Hồ Mắt Quỷ" chôn giữa rừng cấm. Khủng Long Cánh Cụt gầm lên một tiếng dài khi hắn vạch lá tiến về hướng Đông. Nơi ấy, bóng tối lẫn mùi sulfur khiến lông tóc dựng ngược. Nhưng chúng không còn lựa chọn. Giữa đầm lầy đặc quánh màu đỏ như máu, quái vật cất tiếng rít cảnh báo. Một con Carnotaurus đói mồi đang phục kích sau lớp cỏ bạc. Kark ném chiếc rìu đồng — vũ khí cuối cùng — vào mắt nó. Trong tích tắc, đôi cánh cụt vùng vẫy, cái đuôi dài như roi quất thẳng vào gọng kìm của kẻ săn mồi. Máu phun tóe lên áo da thú. Khi Kark ngã quỵ vì vết cắn sâu trên vai, hắn thấy con Khủng Long lết đến bên, dùng mỏ xé áo hắn ra, liếm vết thương bằng thứ nước dãi nóng hổi. Bộ lạc U’ra từng nói: "Nọc độc của kẻ thù đôi khi là thuốc chữa của định mệnh." --- Chúng tìm thấy "Hồ Mắt Quỷ" — một vũng nước đục ngầu bên xác một con Mosasaurus khổng lồ. Khi mặt trăng lên cao, Kark nhận ra ánh sáng lập lòe dưới đáy hồ không phải sao trời, mà từ đàn sứa phát quang — những sinh vật cổ đại đã chết từ lâu, nay bỗng tái sinh trong lớp băng nhầy nhụa. Khủng Long Cánh Cụt đớp lấy chúng, nô đùa như thể lần đầu nếm vị sống. Kark cười — một âm thanh bản năng chưa từng vang lên từ khi bộ lạc hắn bị xóa sổ. Bình minh đến, hai vệt máu kéo dài trên cát — Kark đỡ đôi cánh gãy của kẻ đồng hành, còn quái vật dùng cổ dài đỡ lấy cơ thể rệu rã của hắn. Rừng già vẫn gầm thét, nhưng trong lồng ngực hai sinh linh ấy, một thứ ngôn ngữ nguyên thủy hơn đang đập nhịp: Sống. Cùng nhau sống.