Sĩ quan David Wallat không chỉ âm thầm theo dõi. Anh đang sống trong bóng tối của chính mình, một bóng ma thứ hai bên cạnh cái bóng mà Hagenow – kẻ giết trẻ em – phóng ra từ nhà tù nhiều năm sau bản án. Hagenow, với nụ cười lạnh lẽo và đôi mắt không bao giờ chạm đáy, nhanh chóng trở thành một phần nền tảng của khu phố. Hắn thao túng những người canh gác không phải bằng đe dọa, mà bằng sự lẩn quất, bằng những món quà nhỏ nhặt nhất và lời nói đầy mê hoặc. Hắn lại bắt đầu trò chơi tâm lý nguy hiểm của mình, một ván cờ với mạng sống của trẻ con làm quân cờ. Wallat biết điều đó. Mỗi ngày trôi qua là một lần nhìn xuống vực thẳm – cái vực thẳm không phải của bản án tử hình đã qua, mà của sự sơ hở tiếp theo. Vực thẳm đó hiện lên trong ánh mắt hoảng loạn của phụ huynh, trong những tiếng thì thầm đêm khuya, trong sự im lặng bất thường của những đứa trẻ chơi đùa. Khi cô bé Lily – năm tuổi, mái tóc xoăn bồng bềnh – biến mất không một tiếng động giữa buổi chiều mùa thu, sự sợ hãi ấy trở thành một cơn bão. Không ai dám thốt lên tên Hagenow, nhưng cái bóng của hắn phủ lên mọi ngóc ngách. Wallat buộc phải hành động. Anh không được phép chờ đợi một bằng chứng rõ ràng, vì bằng chứng tiếp theo có thể là một thi thể. Nhưng mỗi bước đi của anh – mỗi cuộc theo dõi ngoài giờ, mỗi câu hỏi được đặt ra, mỗi manh mối nhỏ – đều như đặt chân lên mặt băng mỏng. Kế hoạch bí mật của anh, được dựng lên từ chính sự nhìn xuống vực thẳm tâm lý của Hagenow, rất dễ sụp đổ. Một lần sơ sảy, một lần bị nghi ngờ, và Hagenow sẽ cảnh giác, biến mất hoặc thay đổi quy tắc trò chơi. Wallat hành đội trong im lặng, giữa ranh giới mỏng manh giữa kẻ săn lùng và kẻ săn mồi. Anh biết rằng để cứu lấy những mạng sống đang bị rơi vào vực sâu, chính anh có thể phải trượt xuống vực thẳm đó – vào cõi tối của kẻ địch – và không quay về.