Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng góc quán cà phê vắng - nơi họ chọn ngồi lại sau đám cưới ồn ã. Đêm qua, giữa tiếng cười rượu nồng và điệu nhạc soul quyến rũ, cái ôm thừa thãi trong thang máy đã kết thúc bằng khoảng lặng ngượng ngùng khi chìa khóa phòng khách sạn của cô vô tình rơi xuống sàn. Sáng nay gặp lại, cả hai không hẹn mà cùng nở nụ cười xấu hổ: "Mình nói về chuyện buồn đi, được không?" Chị gác mái đầu dài lên thành ghế, kể về người yêu cũ - gã họa sĩ trốn nợ cả tình lẫn tiền sau chuỗi ngày sống bám. Anh vuốt vỏ hộp thuốc rỗng, thú nhận từng đạp xe 20 cây số dưới mưa rào chỉ để nhận tin nhắn chia tay lạnh lùng. Những mảnh tình vụn hiện ra như lớp sương mỏng: người vợ sắp cưới bỏ đi theo bạn thân, kẻ dành 7 năm tần tảo nuôi bạn trai du học rồi nhận về lá thư "không thuộc về nhau"... "Nhờ đó ta đến với nhau" - chị chạm nhẹ ly nước đã cạn, giọng khê đặc. Buồn đấy, tủi đấy, nhưng có lẽ hết thảy những vấp ngã ấy là phấn hoa dẫn đường cho họ gặp ở chốn này. Dưới bàn, kẽ tay anh chạm nhẹ vào mu bàn tay chị - chẳng phải cử chỉ tán tỉnh, mà như hai kẻ lạc đồng cảm tìm thấy bến đỗ tạm trong hành trình xây xát. Hóa ra những mảnh đời rạn nứt đôi khi khớp lại theo cách không ngờ: người chắt chiu tình thương thừa của cô lại đồng điệu với trái tim đóng băng sau vết thương dại khờ của anh. Họ dắt nhau ra bờ sông khi đèn thành phố bắt đầu thắp. Chẳng ai nhắc tới chuyện đêm qua dang dở hay hứa hẹn ngày mai. Chỉ đôi câu thì thào trước khi chia tay: "Cảm ơn em vì ngày hôm nay", "Cảm ơn anh đã phơi nỗi đau không giấu diếm". Gió thổi vạt áo dài chị bay qua vạt áo sơmi anh như cái ôm của định mệnh - thứ định mệnh được viết nên bởi những đường gãy từ quá khứ, không hoàn hảo, nhưng đủ khiến hai kẻ xa lạ thấy mình không đơn độc trong cuộc rong chơi dài mang tên kiếp người.