Hôm qua trời mưa rào lất phất ở quận Bình Thạnh, tôi ngồi ghé quán cà phê vỉa hè quen, nhìn đám đông tấp nập qua lại, bỗng nghĩ đến Những Ngày Hạnh Phúc Của Chúng Ta—tên cuốn tập san nhỏ mà cậu nhóc phục vụ bàn đây đang giúp chị chủ quán sách nơi mình làm thêm biên tập. Mà nhìn rộng ra, đó cũng chính là câu chuyện về một thế hệ đa dạng mà chúng ta đang sống: mỗi người, dù ở độ tuổi nào, nghề nghiệp gì, quê quán đâu, đều mơ ước trở thành nhân vật chính trong cuộc đời mình. Đầu tiên là cô gái 22 tuổi đang ngồi gói những món đồ trang sức đất sét nhỏ xíu ở góc đường kế bên. Tháng trước cô vừa từ chức khỏi một công ty đa quốc gia toàn tiếng Anh, bỏ qua cái lộ trình "học giỏi - làm công ty lớn - lấy chồng tốt" mà bao người lớn vạch sẵn cho thế hệ của cô, để theo đuổi cái nghề mà bà nội từng gọi là "nghịch đất vô công rỗi nghề". Lọn tóc rối xoã xuống trán, ngón tay dính đầy vụn đất sét, cô cười bảo tháng này còn phải mượn tiền mẹ trả tiền phòng trọ, nhưng được tự làm thứ mình thích mỗi ngày, được quyết định mình sẽ đi đâu, làm gì, thay vì làm nhân vật phụ trong kịch bản của người khác, là hạnh phúc nhất rồi. Cách đó hai con đường, anh chạy xe ôm công nghệ 40 tuổi đang đợi khách, tay lật cuốn giáo trình code cũ nát mua lại từ chợ sách cũ. Anh đơn thân nuôi đứa con gái 10 tuổi bị hen suyễn, tháng nào cũng phải cân đối tiền thuốc với tiền học thêm cho con. Nhưng tối nào gửi con cho bà hàng xóm, anh cũng tranh thủ học thêm 2 tiếng, mơ ước tự xây được một cái app giúp các bố mẹ đơn thân trong khu này đổi ca trông con cho nhau. Anh không cần làm nhân vật chính trong phim hành động, đối với anh, được tự quyết định tương lai của mình và con gái, không phải chờ đợi sự ban ơn của ai, đã là bước tiến lớn nhất trong cuộc đời anh. Còn bà Lan ở khu chung cư thấp tầng đằng kia, mới về hưu 2 năm, không chọn đi du lịch rủ bạn già hay sang nhà con cái ở nước ngoài, bà gom hết mấy chậu cũ trên sân thượng, trồng đủ loại rau thơm, hoa nhỏ. Mỗi tuần bà lại gọi mấy đứa nhỏ trong khu lên chơi, chỉ cho chúng cách gieo hạt, tưới nước. Bà từng là cô giáo chủ nhiệm của hàng nghìn học sinh, giờ đây bà là nhân vật chính trong cái thế giới xanh mướt ấy, nơi mỗi cái lá mọc ra đều là một thước phim riêng của bà, chẳng cần so bì với ai, chẳng cần sống theo tiêu chuẩn hạnh phúc của con cái hay xã hội. Cậu nhóc 19 tuổi phục vụ cà phê cho tôi, hôm qua vừa khoe đã tiết kiệm được 3 triệu đồng từ tiền tip khách tặng, định tháng sau chuyển lên Đà Lạt sống. Ở đó cậu có thể mặc áo crop top, đeo khuyên tai lấp lánh mà không bị hàng xóm soi mói, có thể đi nắm tay người mình thích trên phố mà không sợ bị mắng là "không ra gì". Cậu ấy từng tự ti vì giới tính của mình suốt 3 năm cấp 3, giờ đây cậu chọn làm nhân vật chính trong câu chuyện của chính mình, dù phải xa gia đình, xa bạn bè quen thuộc. Cậu còn đang gom nhặt những câu chuyện nhỏ như vậy, của hàng trăm người trong thành phố này, để đưa vào cuốn tập san Những Ngày Hạnh Phúc Của Chúng Ta tháng tới. Chúng ta không cùng màu da, không cùng hoàn cảnh, không cùng ước mơ, có người đang loay hoay tìm đường, có người đã đi được nửa chặng đường, có người vừa bắt đầu khởi hành. Nhưng tất cả đều đang cố gắng sống đúng với bản thân nhất. Những Ngày Hạnh Phúc Của Chúng Ta không phải là những ngày trời luôn nắng, không có nợ nần, không có lo âu. Nó là những ngày chúng ta dám đứng lên, nói rằng "tôi chọn cuộc đời này, tôi là nhân vật chính của nó", dù xung quanh có bao nhiêu người bảo chúng ta sai, bao nhiêu áp lực đè lên vai. Cậu nhóc đặt ly cà phê đá trước mặt tôi, miệng cười hở lợi, bảo: "Số báo tháng sau in rồi, anh mua ủng hộ em nhé. Chuyện của anh, của chị gái bán đất sét, của anh xe ôm, của bà Lan, đều có trong đó hết." Mưa vẫn lất phất rơi, nhưng tôi thấy ấm lòng, vì biết rằng mình cũng đang sống trong những ngày hạnh phúc ấy, đang làm nhân vật chính của chính cuộc đời mình.