Cầm trong tay năng lực đi tìm những thứ đã mất – khả năng siêu nhiên kỳ lạ chẳng giống ai, Vic - cô họa sĩ tuổi mười bảy với vẻ ngoài lầm lì và bộ dạng lúc nào cũng như kẻ mất ngủ triền miên - chẳng bao giờ tưởng tượng nổi mình sẽ đối đầu với thứ rùng rợn đến thế. Nỗi ám ảnh về căn bệnh tâm thần di truyền từ người mẹ, những đêm không ngủ vì tiếng thì thào từ chiếc cầu kỳ quặc chỉ cô nhìn thấy… Tất cả khiến Vic tin rằng mình đang dần lặp lại bi kịch của mẹ. Cho đến ngày cô vô tình "đi ngang qua" dấu vết của NOS4A2. Hắn không phải người thường – cái tên quái dị NOS4A2 tựa mã số của thí nghiệm lẫn lộn giữa cơn ác mộng Giáng sinh vĩnh cửu và tiếng cười giòn tan của trẻ con bị bóp nghẹt. Charlie Manx, tên quái vật mặc bộ vest cũ kỹ, lái chiếc Rolls-Royce Wraith đen huyền bóng loáng như hàm răng tham lam. Mỗi lần động cơ gầm lên là một đứa trẻ biến mất khỏi thế giới thực. Manx nuốt chửng chúng vào "Giáng đường" – thế giới nhân tạo ngột ngạt với bầu trời luôn phủ tuyết giả, tiếng nhạc chuông lảnh lói không ngớt, và lũ búp bê nhựa với nụ cười đông cứng. Ở đó, lũ trẻ trở thành "đồ chơi" bất tử cho gã yêu quái đói khát năng lượng sống. Khi con trai nhỏ hàng xóm biến mất, những vệt sơn đỏ loang lổ trên nền vải mà Vic dùng thay giấy vẽ đột nhiên kết thành biển số xe – NOS4A2. Cây cầu ma quái lần nữa hiện ra, dẫn cô tới nghĩa địa đồ chơi của Manx. Vic hiểu rằng cuộc đời mình sẽ chỉ còn là hành trình đẫm máu: hoặc phá tan cỗ máy hút linh hồn trẻ thơ của gã quỷ dữ, hoặc để chính mình trở thành món đồ chơi tiếp theo trong bộ sưu tập kinh hoàng ấy.