Cuộc sống chẳng buông tha ai. Năm con người ấy – từng có công việc, gia đình, những giấc mơ bình dị – giờ đây bị dồn vào chân tường. Nợ nần như đá đè ngực, án mắt khinh bỉ của thiên hạ, cả tiếng khóc tức tưởi của đứa con gái nhỏ đòi tiền mua sữa… Từng giọt đắng ấy hòa thành dòng thác cuốn phăng lương tri. Một đêm mưa bão, trong căn gác xép mốc meo, họ ngồi quanh chiếc bàn gỗ ọp ẹp. Khói thuốc lá quyện với hơi thở gấp gáp. Thằng Minh – tay lái xe từng một thời ngang dọc – ném mẩu tàn thuốc xuống sàn, giọng khàn đặc: "Chúng mày còn đường lui không? Tao thì hết rồi. Không vào tù cũng chết đói!" Chị Lan – cựu kế toán ngân hàng mất việc vì bệnh viện đắt đỏ – chậm rãi đặt tấm ảnh con gái lên bàn. Đôi mắt đỏ hoe nhưng giọng nói rắn như thép: "Cướp. Cướp thôi. Tao biết từng ngóc ngách cái ổ tiền ấy. Nhưng phải chuẩn bị kỹ – không dao búa, không nửa vời. Tao chọn sống trong ngục tối còn hơn nhìn con mình chết dần." Ý tưởng điên rồ ấy bùng lên như ngọn lửa thiêu rụi nỗi sợ. Hai ngày sau, khẩu Colt M1911 đầu tiên lén lút được chuyển về từ tay thằng Hòa – thợ sửa khóa lang thang. Thằng Tuấn – cựu bảo vệ kho tiền – móc từ trong áo ra bản vẽ chi tiết lối thoát hiểm của ngân hàng Đông Á. Nhưng cả bọn biết, mấu chốt nằm ở con số. Chị Lan vạch những đường tính gấp trên giấy, miệng lẩm bẩm từng đồng. Gương mặt lạnh lùng hơn cả chiếc máy đếm tiền: "Mỗi xu phải chia đều, không tranh cãi. Để tao làm chuyện đó – các thím cứ gọi tao là Nữ hoàng tiền mặt cho tiện!" Cái biệt danh chua chát ám vào họ như lời nguyền. Sáng hôm sau, khi bầu trời còn chưa rũ hết sương đêm, năm bóng người áo đen kéo xuống phố Lò Đúc. Tiếng gót giầy rít trên nền gạch hoa khiến bà bán xôi sớm giật nảy mình. Cửa ngân hàng vừa hé mở, ngón tay Nữ hoàng tiền mặt run nhẹ trên cò súng lạnh ngắt. "Tao đếm từ một. Mặt đất hay địa ngục – chúng mày tự chọn!" – Giọng chị Lan vút lên đanh sắc, xé tan không gian tĩnh lặng. Năm số phận cùng quẫn đã gieo mình vào vòng xoáy máu và tiền. Và ở góc khuất nào đó trong két sắt lớn, tờ 500k in hình Hồ Chí Minh như mỉm cười với cách chơi ngạo mạn của định mệnh. Kẻ đói khát đang tự biến mình thành quỷ dữ, nhưng liệu mùi tiền mới thơm có át được vị mặn của nước mắt?