Ở cái thành Prayagraj cổ kính, nơi dòng sông Hằng chảy quanh năm tĩnh lặng, cuộc hôn nhân của Raghav và Naina tưởng chừng là một bản nhạc êm đềm. Họ là hàng xóm cùng khu phố, lớn lên bên nhau, rồi một đám cưới rình rang theo đúng nghi lễ truyền thống đã chính thức đưa họ về chung một nhà. Cuộc sống cứ thế trôi đi, nhẹ nhàng như khói trầm chiều tối tỏa ra từ ngôi đền nhỏ ngoài ngõ. Thế rồi, một buổi chiều mưa gió, Raghav trở về với một quyết định chóng vánh. Ông anh họ xa, vừa qua đời trong một vụ tai nạn thương tâm, để lại hai đứa con thơ dại. "Chúng ta phải đón hai đứa về," anh nói, giọng chắc nịch như một bản án. Naina sững sờ. Cô đã hình dung về một tương lai chỉ có hai vợ chồng son, cùng nhau xây tổ ấm, chứ không phải là một gia đình vội vã với thêm hai cái bóng trẻ con lạ lẫm. Từ đó, ngôi nhà nhỏ ở khu dân cư yên tĩnh bỗng chốc trở thành một đấu trường ngầm. Quyết định ấy như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng hiểu lầm không ngừng lan rộng. Naina, vốn quen với sự ngăn nắp và yên tĩnh, bỗng thấy mình bị bao vây bởi tiếng khóc đêm, bởi những câu hỏi ngây ngô mà không sao trả lời cho thỏa đáng. Cô nghi ngờ Raghav có phần trách nhiệm trong cái chết của anh họ, rằng anh đang cố chuộc lỗi bằng cách này. Raghav, trong nỗ lực bảo vệ quyết định của mình, lại trở nên cộc cằn, xa cách. Những bữa cơm gia đình vốn đầm ấm giờ đây nặng trĩu bởi những câu hỏi lửng lơ: "Sao bố mẹ anh không lên giúp?", "Sao em không thông cảm hơn?". Những tình huống dở khóc dở cười bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất. Như cái lần Naina cố tình nấu món cà ri cay xé lưỡi để "thử" khẩu vị của hai đứa trẻ, chỉ để rồi cả nhà, kể cả Raghav, ôm bụng chạy tháo thân. Hay khi Raghav, trong một lần tức giận, vô tình để lộ kế hoạch "gửi hai đứa về quê ngoại" trước mặt chính... hai đứa trẻ, khiến chúng sụt sùi cả buổi tối. Hàng xóm, những người vốn hay buôn chuyện từ cái chợ đầu làng, bắt đầu xì xào: "Ở nhà ấy có chuyện gì mà cứ thấy vợ chồng nó lầm lì thế nhỉ?", "Thấy mang mang hai đứa con thơ về, chắc lại lục đục". Pati Patni Aur Woh Do – cái cụm từ ấy, vốn là tên một bộ phim hài cũ, bỗng trở thành câu cửa miệng không chính thức trong gia đình nhỏ này. Mỗi khi một tình huống trớ trêu xảy ra, Raghav và Naina lại nhìn nhau, lắc đầu cười khổ: "Lại thêm một tập Pati Patni Aur Woh Do nữa rồi". Tiếng cười ấy, dù chua chát, vẫn là sợi dây mong manh níu giữ họ lại với nhau, giữa biển cả của những nghi ngờ và sự bối rối. Liệu rằng, giữa những xung đột và tiếng cười gượng gạo ấy, họ có tìm ra được lối thoát? Hay chính quyết định bất ngờ kia sẽ trở thành ngọn lửa thử vàng, để rồi cuối cùng, tình yêu và trách nhiệm sẽ dẫn lối cho họ, giữa một Prayagraj vẫn cứ bình yên trôi?