Dưới bầu trời cuối Đường nhuốm máu loạn quân, dịch tả hoành hành tựa lưỡi hái của Diêm Vương. Từ thôn cùng ngõ hẻm tới phủ thành hoa lệ, người ta thì thào cái tên "Ngô Song" với ánh mắt kinh hãi - giai nhân bạc mệnh ấy bỗng hóa "yêu nữ độc trùng", thân xác văng đầu sau lời kết tội vu vơ đã trở thành nỗi ám ảnh khắp thiên hạ. Ngô Lệnh gãy gánh giữa đường trở về, chỉ kịp ôm lấy thi thể em gái nguội lạnh trong chòi váy tang trắng toát. Ký ức xé lòng về đôi bàn tay muội muội năm xưa nấu cháo phân phát cho dân đói vẫn còn nóng hổi. "Lũ sâu dân chúng này... sao dám gọi nàng là yêu tà?" - ngón tay hắn bấm sâu vào vũng máu khô trên chiếu cỏ. Lận sau lưng chỉ còn cuốn bí kíp "Xảo Thi Đồ Lục" nhuốm mùi mồ hôi tổ tiên, thứ bị cấm đoán suốt trăm năm qua. Đêm mưa như trút nước, tiếng kim khâu xuyên qua thịt da vang lên lạnh xương trong miếu hoang. "Khâu xác hoàn hồn" - thuật cấm khiến Ngô Lệnh từ từ mù cả hai mắt, từng mũi chỉ đen kịt như dòi bọ chui rúc hút cạn sinh khí chủ nhân. Nhưng khi Ngô Song giật mình thở lại bằng đôi mắt vẩn đục, gã trai thoi thóp nở nụ cười méo mó: "Muội yên tâm... ca ca sẽ đòi lại công đạo cho người". Phiên tòa âm ty giữa đền Ôn thần mở ra lúc canh ba, khi khói hương uất ức vờn lên quấn lấy bức tượng thần dị dạng. Ngô Song run rẩy quỳ dưới bệ đá mốc rêu, trong khi những kẻ từng đổ lỗi cho nàng dần rục rịch bò ra từ góc tối. Bọn chúng kinh hãi thấy viên ngự sử bằng giấy dán đằng sau gáy Ngô Lệnh đột nhiên cháy rực, thiêu sống lũ người mắt lồi cổ chảy máu tươi - mỗi tên chính là thủ phạm gieo rắc dịch bệnh khắp châu huyện. "Phán Quyết Yêu Tà đâu chỉ phân rõ trắng đen" - giọng Ngô Lệnh rè rè vang lên giữa tiếng gào thét. "Nó còn moi ruột gan lũ độc nhân đánh cắp mạng sống vô tội!". Xác chết ngồi dậy chưa đáng sợ bằng lương tri thối rữa dưới lớp da sống sót. Khi ánh sáng ló rạng, Ngô Song ôm lấy cái xác không hồn của ca ca - gã đã trả giá cho thuật cấm bằng mạng sống mình. Trên nền đất ẩm loang lổ máu, mấy chữ "Ác giả tự hại" hiện lên như minh chứng cho phiên xử mà thiên địa nhập làm một. Người đời sau truyền tai nhau về phiên tòa ma quái ấy, thầm thì hai chữ "Công đạo" trong hơi thở uất nghẹn.