Đêm tiệc kỷ niệm 100 năm thành lập gia tộc tài phiệt Kiều, cả bầu trời phía trên tòa tháp 88 tầng của gia tộc đều rực sáng bởi những chùm Pháo Hoa hình phượng hoàng đỏ rực, âm thanh nổ vang rung cả mặt kính cửa sổ tầng thượng. Kiều Niệm, tiểu thư được cả thành phố gọi là "thiên kim ngoan hiền" nhất, mặc chiếc váy lụa xanh nhạt dài tới gót, lẻn ra ban công để trốn khỏi những lời tâng bốc sáo rỗng của đám khách quý. Cô vừa mới cầm ly rượu vang lên định uống, thì đột nhiên cảm thấy một cú đẩy mạnh từ phía sau gáy, chân trượt khỏi lan can, cả người rơi tự do xuống từ độ cao hàng trăm mét. Linh hồn Kiều Niệm bay lơ lửng giữa không trung, nhìn thấy thân xác thật của mình nằm bất động trên nền đá cẩm thạch dưới chân tòa tháp. Chưa kịp la lên, cô thấy một luồng hắc khí đen ngòm lao tới, chui tọt vào lỗ mũi của xác mình, rồi thân xác ấy đột nhiên giật mình tỉnh dậy, gượng dậy đứng thẳng, môi cong lên một nụ cười quái dị không giống Kiều Niệm chút nào. Cô hoảng loạn muốn quay lại, nhưng linh hồn bị một lực hút mạnh kéo đi, xuyên qua những cụm Pháo Hoa đang nổ lép bép trên trời, bay thẳng về phía dinh thự vắng vẻ ở ngoại ô—nơi Giang Trạch Thần, người chồng mà cô chỉ gặp đúng 3 lần kể từ ngày cưới, đang nằm hôn mê trên giường sau một vụ tai nạn xe hơi giả tạo cách đó hai ngày. Linh hồn cô bị ép chui vào cơ thể Giang Trạch Thần, ngay lập tức cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt từ linh hồn anh—người đàn ông lạnh lùng, ít nói, cả thế giới của anh chỉ có những con số trong bảng báo cáo tài chính, chưa bao giờ nhìn cô lâu hơn 3 giây. Một giọng nói vô hình vang lên trong đầu họ: "Các ngươi có đúng 7 ngày. Nếu Kiều Niệm không lấy lại được thân xác gốc, linh hồn cả hai sẽ tan biến, không thể đầu thai, cũng không thể tồn tại trong thế giới này." Bị linh hồn người vợ du hồn—Kiều Niệm—nhập vào cơ thể, Giang Trạch Thần từ một người đàn ông ghét mọi sự phiền toái, chưa bao giờ can thiệp vào chuyện của gia tộc vợ, buộc phải dấn thân vào hành trình truy tìm tung tích thân xác đã biến mất của Kiều Niệm. Ban đầu anh muốn tự sát để thoát khỏi sự chiếm hữu này, nhưng ngay lập tức nhận ra: nếu anh chết, linh hồn Kiều Niệm cũng sẽ biến mất theo. Họ buộc phải làm việc cùng nhau, dù chưa bao giờ nói một câu tử tế. Kiều Niệm dùng tay chân của Giang Trạch Thần, lén lút quay lại tổng hành dinh gia tộc Kiều, nơi "cô ấy"—thân xác bị kẻ xấu chiếm đoạt—đang chuẩn bị ký vào những văn bản chuyển nhượng tài sản quan trọng, mở kho báu bí mật của gia tộc dưới chân tượng phật trong điện thờ. Mỗi lần Kiều Niệm cầm ly cà phê đen mà Giang Trạch Thần thường uống, cô lại nhăn mặt vì vị đắng ngắt, còn anh thì gầm gừ trong linh hồn vì cô làm rớt một giọt cà phê lên cổ áo lụa trắng anh rất quý. Từng manh mối hiện ra, họ dần vạch trần chân tướng: kẻ đứng sau mọi chuyện là chính người chú ruột của Kiều Niệm, kẻ đã âm thầm nuôi dưỡng ý đồ cướp đoạt gia sản suốt 10 năm, chọn đúng đêm Pháo Hoa 100 năm để hành động, vì tin rằng bầu trời rực sáng sẽ che mờ mọi linh khí, khiến việc chiếm xác không bị phát hiện. Gã còn lên kế hoạch thanh toán những người phản đối, trong đó có Giang Trạch Thần, bằng vụ tai nạn xe hơi giả tạo, may mắn là anh chỉ bị hôn mê, chưa chết hẳn. Đêm thứ 6, họ tìm được manh mối cuối cùng: kẻ chiếm xác sẽ hoàn tất nghi thức cố định linh hồn vào đúng đêm Pháo Hoa tiếp theo—đêm rằm tháng 7, cũng là ngày cuối cùng của hạn 7 ngày. Nếu không ngăn chặn được, không chỉ Kiều Niệm và Giang Trạch Thần hồn phi phách tán, cả gia tộc Kiều cũng sẽ sụp đổ. Họ đã chuẩn bị sẵn một nghi thức ngược, dùng chính năng lượng từ những chùm Pháo Hoa của gia tộc để đánh bật kẻ chiếm xác, giành lại thân thể cho Kiều Niệm, đồng thời phản công kẻ đứng sau mọi chuyện. Giang Trạch Thần cầm khẩu súng lục trong tay, Kiều Niệm điều khiển ngón tay anh gập cò, ánh mắt họ cùng nhìn về phía tòa tháp Kiều, nơi những chùm Pháo Hoa thử nghiệm bắt đầu nhá nhem sáng trên bầu trời.