Hà Nhược Hiên, Phùng Bách Xuyên cùng anh em họ Thẩm – những trụ cột của Phong Dữ Triều – đã sát cánh nhau, lao vào vòng xoáy hỗn loạn thời chiến tại Ma Cao giữa Thế chiến thứ hai. Họ xoay sở với nguồn tài chính cạn kiệt, luôn phải đề phòng những bóng ma gián điệp lảng vảng khắp nơi, và liều mạng vận chuyển vật tư qua những con đường biển đầy sóng gió, nơi tàu bè Nhật lượn lờ như diều hâu. Ma Cao, dù thoát khỏi gót sắt quân phiệt Nhật Bản, vẫn hóa thành bàn cờ sống còn: cảng nhỏ bé ấy nuốt chửng những chuyến hàng bí mật, nuôi dưỡng lực lượng kháng chiến từ hậu phương. Giữa bom đạn vọng lại từ Quảng Đông, họ lén lút tổ chức các cuộc họp dưới ánh đèn dầu leo lét, lập kế hoạch chiêu dụ thương nhân Bồ Đào Nha, thậm chí trà trộn vào sòng bạc để moi thông tin. Những đêm dài theo dõi kẻ phản bội, những chuyến vượt biên dưới cơn mưa tầm tã, tất cả chỉ để dòng vật tư – từ đạn dược đến thuốc men – đổ về tiền tuyến. Phong Dữ Triều nhờ bàn tay họ mà vững chãi, biến Ma Cao thành pháo đài thầm lặng, nơi lòng trung kiên với tổ quốc cháy bỏng hơn bao giờ hết, góp phần xoay chuyển cục diện cuộc chiến.