Nằm khuất sau lũy tre làng, Phong Môn Thôn tựa như bức tranh thủy mặc bị lãng quên. Con đường đất ngoằn ngoèo dẫn vào làng vẫn in hằn dấu xe bò của mấy cụ già ra đồng sớm tinh mơ. Gốc đa cổ thụ đầu làng - nhân chứng trăm năm của Phong Môn Thôn - xòe tán lá che mát cho mấy đứa trẻ đang chơi ô ăn quan dưới nền gạch cổ mọc đầy rêu xanh. Chiều chiều, khói lam từ những nóc bếp nâu sồng quyện với sương núi, thoang thoảng mùi rơm rạ cháy. Phiên chợ cóc cuối xóm Phong Môn Thôn chưa bao giờ tắt tiếng rao hàng của các mẹ, các chị bán rau vườn nhà, mớ cá mương mới vớt dưới sông Kẻng. Tiếng gõ lệch bạch của mấy bác thợ mộc làng vọng ra từ xưởng gỗ ven đê, nơi vẫn giữ lối đóng đồ gia dụng bằng tay truyền đời. Hồ nước tròn như mâm xôi giữa làng Phong Môn Thôn không biết tự bao giờ đã thành cái rốn chuyện trò. Các cụ râu tóc bạc phơ ngồi chễm chệ trên ghế đá, tay phe phẩy quạt mo cau, kể lể chuyện xưa tích cũ. Giọng kể trầm đục pha lẫn tiếng ễnh ương kêu ran rản từ những ruộng lúa chín vàng đang trĩu hạt. Đêm xuống, Phong Môn Thôn chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo. Dưới mái đình cong vút, bọn trẻ con rúc rích chơi trốn tìm sau cột gỗ lim đen bóng. Lác đác vài chùm đèn dầu lửa leo lét trong nhà dân, hắt bóng những thợ gốm đang nắn nót từng đường vạch trên sản phẩm sắp đem đi lễ hội làng. Mùi đất sét ướt hòa cùng hương hoa ngâu nồng nàn - cái hương vị đặc trưng chẳng lẫn vào đâu được của Phong Môn Thôn những đêm hè.