PHU NHÂN BÁO THÙ Từ khoảnh khắc đem lòng trao thân cho Thịnh Cảnh Uyên, Ninh Thiển Thiển tự tay đặt chân vào địa ngục. Tình yêu kia, một thứ tình yêu đầy mê hoặc và ngọt ngào, lại chính là con dao cứa vào tim cô. Cô trao đi tất cả: sự trong trẻo, tài sản gia tộc, và cả niềm tin vào một cuộc đời hạnh phúc. Thế nhưng, tất cả chỉ là bức màn che mắt. Khi bà ngoại độc ác kia, với những toan tính về quyền lực và c財產, giáng một đòn chí mạng, Ninh Thiển Thiển không chỉ mất đi thứ duy nhất còn đang giữ gìn – đứa con chưa kịp chào đời – mà còn chứng kiến sự sụp đổ của chính ngôi nhà mình. Cha mẹ bà ngoại đẩy cha cô vào chỗ chết, công ty gia đình rơi vào tay kẻ thù, và Thịnh Cảnh Uyên – người đàn ông cô từng dùng trái tim thổn thức yêu – đứng ở phía đối diện, khuôn mặt vô cảm, thậm chí còn có chút thỏa mãn khi nhìn cô lâm vào cảnh cùng cực. Cô gục ngã, không phải một lần, mà bằng cả một đời người vừa cất lên. Trong căn phòng ngập tràn mùi khét, nơi lửa đã thiêu rụi mọi hy vọng và ký ức ngọt ngào cuối cùng, Ninh Thiển Thiển lặng lẽ uống cạn chén thuốc độc. Cô muốn được yên lặng, muốn bóng ma của đứa con đừng bao giờ buông tha. Nhưng cái chết, dường như cũng đang cười nhạo sự bất lực của cô. Rồi một cái chết khác đến, đầy bạo lực và đau đớn. Một đám cháy lớn, một vụ nổ, hay một bi kịch nào đó, khiến cô tỉnh lại… trong một căn phòng hoàn toàn khác, trong một cơ thể hoàn toàn khác. Không phải bản thân cô năm xưa, mà là một cô gái khác, sống trong một giai đoạn khác. Ký ức hỗn loạn, nhưng cảm giác cháy bỏng, nỗi đau mất mát và sự cay đắng thù hận thì còn nguyên vẹn, khắc sâu vào tận xương tuỷ. Cô hiểu. Trên đời này, có những ân oán không thể nào xóa nhòa chỉ qua một kiếp người. Lẽ nào cái chết đơn thuần của Ninh Thiển Thiển, người phụ nữ đã bị lừa dối, phản bội và hủy hoại đến tận cùng, lại đủ để giải quyết? Không. Từ trong tro tàn của kiếp trước, một ý chí mới và kinh khủng được thắp lên. Cô không còn là Ninh Thiển Thiển yếu đuối, gà mờ. Cô là ai? Cô là hồn ma từ cõi chết trở về, là lưỡi kiếm đã được tôi luyện qua ngọn lửa địa ngục. Mục tiêu duy nhất tồn tại trong đôi mắt giờ đây không còn chất chứa nước mắt, mà chỉ còn lại một lớp băng giá thẳm sâu, là sự khát vọng báo thù. Cô quyết định. Cô sẽ trở về. Trở về với thân phận, với cuộc sống, với những kẻ đã giăng bẫy. Nhưng lần này, cô sẽ là người giữ roi. Cô sẽ là Phu Nhân Báo Thù – một phu nhân dưới vỏ bọc thanh lịch, tàn nhẫn vô tình, xây dựng đế chế sự nghiệp mới trên nền tảng những kẻ từng chà đạp lên mình. Kế hoạch được tính toán từng ngày. Cô lợi dụng tri thức, ký ức và cả những mối quan hệ mới để bước đi. Cô phải chứng kiến họ – kẻ đã bán rẻ cô, kẻ đã cười nhạo nước mắt cô, kẻ đã đạp lên mảnh vỡ gia đình cô – vẫn đang phong quang, tự hào về chiến thắng của mình. Cô sẽ cho họ thấy, thứ họ tưởng đã diệt sạch, lại âm thầm trỗi dậy từ chính tro tàn họ tạo ra. Trong ánh mắt của cô, giờ đây phản chiếu không còn bóng dáng người vợ đau khổ. Chỉ còn lại một cô gái với một vương quốc xưa cũ trong lòng, một tấm lòng đã chết và một khát khao sống: bắt họ trả giá, tất cả, bằng chính máu và nước mắt của chính bản thân họ. Phu Nhân Báo Thù đã bắt đầu cuộc chơi. Và lần này, không ai được phép sống sót.